Đấu tranh với việc đánh thuế tùy tiện- phải đủ tinh quái

Thời gian: 15-4-1998 (Ngày Thuế toàn quốc)

Địa điểm: Boston, Hoa Kỳ

Hai dân biểu đảng Cộng hòa, Dick Armey thuộc bang Texas và Billy Tauzin bang Louisiana đã đến Boston để vận động cho các đề xuất mang tính bịp bợm của họ về thuế đồng loạt (đánh vào mọi người dân như nhau, không phân biệt mức thu nhập từng người) và thuế tiêu thụ ở quy mô quốc gia – bản chất của chúng là sẽ chuyển gánh nặng thuế khoá từ những người giàu có sang các gia đình có mức thu nhập thấp và trung bình.

Họ đã sắp đặt để sao cho chụp được những bức ảnh kinh điển bằng cách mời các đài truyền hình quốc gia và các hãng báo in đến Viện Bảo tàng Con Tàu nơi diễn ra bữa tiệc trà lịch sử tại cảng Boston, nơi họ dự định sẽ đổ một cách tượng trưng toàn bộ bộ luật thuế của Sở Thuế vụ xuống khu cảng Boston. Trong khi camera đang quay, họ bước lên thành lan can của con tàu Tea Party, sẵn sàng khuân ra phía trước một chiếc hòm khổng lồ có chứa tài liệu về bộ luật thuế ở bên trong.

Bất ngờ, có hai người biểu tình của UFE (Liên minh vì một nền kinh tế bình đẳng), một tổ chức phi chính phủ có trụ sở tại Boston hoạt động để gia tăng sự bình đẳng về kinh tế, chèo một chiếc xuồng nhỏ đến. Một người đội một chiếc mũ cứng, người kia giữ chặt một con búp bê bằng nhựa. Trên tay cầm biểu ngữ “Working Family Life Raft” (xuồng cứu hộ của các gia đình công nhân), họ chèo con thuyền trong thế chông chênh vào chỗ bên dưới nơi Armey và Tauzin đang đứng và cầu xin “Thuế đồng loạt của các ông sẽ làm đánh chìm cuộc sống của giới lao động!” và “Các ngài sẽ dìm chết chúng tôi bằng thuế doanh thu của các ngài!”

Những người biểu tình khác của UFE đã lẻn được lên con tàu Tea Party và mặc các bộ quần áo và trang phục ấn tượng. Họ bắt đầu la ó, khiêu khích 2 ông dân biểu và hô vang “Hãy nhấn chìm họ bằng thuế hàng hoá!” và “Hãy dìm chết họ bằng thuế đồng loạt!”

Trên tàu, Armey và Tauzin chỉ còn biết đứng như trời trồng. Đội ngũ tổ chức sự kiện của họ trở nên hoảng loạn khi các thành viên UFE tiếp cận được giới truyền thông và đưa ra thông cáo báo chí, giải thích ý nghĩa biểu tượng của cuộc biểu tình và đưa ra bằng chứng về lý do tại sao cả thuế đồng loạt và thuế hàng hoá dịch vụ quốc gia sẽ dìm chết cuộc sống của giới lao động.

Cuối cùng, không biết phải làm gì khác, họ ném chiếc hòm đựng bộ luật thuế xuống nước, nhấn chìm chiếc xuồng cứu sinh mỏng manh và khiến Chris Hartman, giám đốc Giáo dục của UFE, Kristin Barralli, trưởng phòng Tài chính UFE và cả con búp bê nhựa Veronica ngã nhào xuống xuống cảng Boston.

Bẽ bàng trước việc trò thủ thuật truyền thông của mình bị chọc phá và cướp diễn đàn, 2 dân biểu Tauzin và Armey đành rút lui vào chiếc xe limousine của mình, khi đó đang bị bao vây bởi các thành viên đang tỏ ra đầy phấn khích của Rich People’s Liberation Front (Mặt trận giải phóng cho người giàu), thực chất là một nhóm diễn kịch của UFE, mang các biểu ngữ: “Chúng tôi yêu các ngài, Armey và Tauzin!” “Hãy cắt giảm thuế cho chúng tôi, chứ không phải cho mấy đứa ô-sin của chúng tôi,” “Hãy giải thoát cho nhóm Forbes 400 (400 người Mỹ giàu nhất theo xếp hạng của tạp chí Forbes)”, và “Người giàu yêu thích thuế đồng loạt!”

Những hình ảnh của chiếc xuồng Working Family Life Raft nhanh chóng được lan truyền đi khắp thế giới qua các bản tin cập nhật hàng giờ trên kênh CNN và các mạng truyền thông khác. Mục International story (câu chuyện quốc tế) của Reuters mang tựa đề “GOP Tax Photo Op Backfires” (Chiêu truyền thông hình ảnh về đề xuất thuế của đảng Cộng hoà bị phản tác dụng). Hãng thông tấn Associated Press đưa tin, “Những người biểu tình đã chọn đúng Ngày Thuế Quốc gia để ra đòn”. Rush Limbaugh cười giòn, ông tỏ ra vui thích khi những người biểu tình UFE bị ướt. Các thành viên của UFE tiến hành phỏng vấn trực tiếp trên truyền hình và các đài phát thanh phát cả buổi chiều, mô tả cuộc biểu tình và nêu lý do tại sao thuế đồng loạt và thuế hàng hoá sẽ gây tác hại đến người lao động cùng gia đình họ. Hôm sau, tờ Boston Globe và hàng chục tờ nhật báo khác chạy một chuỗi ba bức ảnh về số phận sau cùng của chiếc xuồng.

Đối với các nhà hoạt động của tổ chức UFE, sự kiện đó chỉ là một ngày như bao ngày khác, chiến đấu chống lại quyền thế bằng cách kết hợp giáo dục kiến thức, tính hài hước, hành động trực tiếp, nghiên cứu, kỹ năng truyền thông và kỹ năng chèo thuyền.

Tại sao chiến thuật này tỏ ra hiệu quả
Abbie Hoffman từng nói, “Những trò tinh quái chính là hành động chiến đấu mang tính biểu trưng”, và hành động này là một minh hoạ hoàn hảo của câu cách ngôn đó. Những người biểu tình hiểu rõ ý nghĩa biểu tượng của sự kiện mà mấy vị dân biểu Cộng hoà này dàn dựng, và thay vì phá rối hay tố cáo việc đó, họ lại chọn cách tham gia vào nó. Thông qua việc chấp nhận tính biểu tượng của sự kiện gốc đúng như những gì mà nó tuyên truyền, UFE đã mở rộng ra và diễn giải lại nó bằng cách khác. Cái được trưng ra lúc ban đầu (một cách gian trá) như là một hành động giải phóng khỏi một bộ luật thuế đang bị ghét bỏ, thì nay đã bị phơi bày ra đúng bản chất là sự trút gánh nặng thuế của xã hội lên vai những người bình dân.

Chiến thuật chủ chốt được áp dụng: Cướp diễn đàn về mặt truyền thông (Media-jacking)
Các nghị sĩ đã tổ chức sự kiện và gửi đi thông cáo báo chí. Chính sự thừa nhận tên tuổi của họ (và ngân sách dành cho mảng quan hệ công chúng) đã thu hút sự chú ý của truyền thông. Nhưng trò can thiệp này của UFE đã cướp diễn đàn, khiến cho tâm điểm chú ý và hiệu ứng tuyên truyền bị đảo lộn. Hai người dân bình thường (và một con búp bê) bị làm lật úp khỏi thuyền bởi một vài nghị sĩ – hình ảnh này thú vị hơn nhiều so với sự kiện dàn cảnh vốn được lên kế hoạch ban đầu. Nếu sự can thiệp đó không táo bạo, kịch tính và có tính giải trí như vậy, thì giới truyền thông hẳn đã không theo dõi UFE khi họ khiến cho sự chú ý đối với sự kiện bị chệch ra khỏi các chủ đề vận động của phía đảng Cộng hoà.

Nguyên tắc chủ chốt được áp dụng

Đặt đối tượng của bạn vào một tình thế khó xử
Khi các dân biểu Cộng Hòa này bị “đánh” bất ngờ, họ có hai lựa chọn: tiếp tục kế hoạch của họ và thả chiếc hòm lên chiếc xuồng cứu sinh, hoặc thoái lui, tha cho những nhà hoạt động bình dân đó khỏi hậu quả từ những hành động ích kỷ của họ. Chọn cách nào thì mấy ông dân biểu cũng sẽ thua: hoặc họ đã tham gia vào việc minh họa những thiệt hại mà chính sách của họ sẽ gây ra, hoặc thừa nhận sự thật về thiệt hại đó và bị nhìn nhận như là đang suy nghĩ lại về lập trường gây tranh cãi của họ.

Nghiên cứu cho thật kỹ
Các nhà hoạt động của UFE đã lần ra các chi tiết cốt yếu bằng cách gọi đến văn phòng của các dân biểu và giả là những người ủng hộ đang lên kế hoạch để thể hiện và cổ vũ họ, và đã thiết kế hành động của mình một cách tương ứng. UFE cũng đã phát hiện ra địa điểm đó từ trước, xác định một nơi ẩn náu tốt cho chiếc xuồng.

Nắm bắt yếu tố bất ngờ
Các dân biểu đã không biết việc chiếc xuồng nhỏ đang đến. Chỉ khi bẫy đã được giăng ra thì họ mới nhận ra rằng nhóm Rich People’s Liberation Front đang ở khắp xung quanh họ. Việc chủ động ra tay đã cho phép UFE cướp diễn đàn một cách ngoạn mục. Việc các dân biểu bị bất ngờ tự nó đã trở thành một phần của câu chuyện truyền thông.

Hãy làm công việc của truyền thông cho họ

UFE đã không chỉ thực hiện một trò đùa và cầu mong thu được kết quả tốt nhất từ truyền thông, mà họ còn chủ động dẫn dắt truyền thông qua từng chi tiết của câu chuyện. Vị đồng giám đốc của tổ chức UFE đã tiến hành làm truyền thông cả trước và sau khi diễn ra màn kịch. Ông đã phát thông cáo báo chí và đưa ra cảnh báo trước cho những người quay phim, khuyên họ đặt một góc rộng để chụp được cảnh rộng hơn sắp diễn ra. Sau đó, ông đã có mặt ngay tại chỗ (và sẵn sàng trả lời điện thoại suốt thời gian còn lại trong ngày) để đưa ra bình luận ở góc độ chuyên gia, về cả chiêu cướp diễn đàn này và các vấn đề sâu hơn mà nó nói đến.

Nguồn bài dịch: Whose tea party 

Tác giả: Andrew Boyd là một người kỳ cựu trong các cuộc vận động sáng tạo thay đổi xã hội. Ông đã dẫn đầu chiến dịch truyền thông đầy châm biếm “Billionaire for Bush” (Tỷ phú ủng hộ cho Bush) kéo dài cả chục năm và đồng sáng lập the Other 98%. Ông là tác giả của một số cuốn sách: “Daily Afflictions” (Những nỗi đau hằng ngày), “Life’s Little Deconstruction Book” (Cuốn sách nhỏ về giải cấu trúc của cuộc đời), và cuốn sắp ra “I Want a Better Catastrophe: Hope, Hopelessness and Climate Reality” (Tôi cần một thảm hoạ tốt hơn: Hy vọng, Vô vọng và Thực tiễn Khí hậu). Vì không thể nghĩ ra được đâu là tham vọng cả đời của mình, ông đã “chôm” ý tưởng của Milan Kundera là: “kết hợp mặt nghiêm túc nhất của vấn đề với sự nhẹ nhàng nhất của hình thức.” Bạn có thể tìm đọc ông tại trang andrewboyd.com.

 

Comments

comments