Đội bóng đá “lề trái” tại Việt Nam nhắm vào chính trị

Một nhóm những người bạn lâu năm đuổi theo trái bóng trên sân, giống như bao trận bóng đá bình thường tại Việt Nam.

Nhưng sự thật nó lại là một hành động để thách thức sự chuyên chế của một nhà nước độc tài, trong đó những người bất đồng chính kiến này tổ chức các trận đá bóng nhằm vượt qua việc chính quyền ngăn chặn các cuộc gặp gỡ, hội họp bình thường của họ.

Trận bóng chỉ kéo dài 45 phút vì lực lượng an ninh Việt Nam tiếp cận khu vực, gây rối và gây áp lực đuổi họ ra khỏi sân. Đây là sự gián đoạn quen thuộc mà đội bóng thường gặp phải khi nỗ lực thoát ra khỏi tầm mắt kiểm soát gắt gao của chế độ Cộng Sản.

“Trò chơi chuột và mèo này, chúng tôi đã chơi với công an và lực lượng an ninh kể từ khi đội bóng của chúng tôi thành lập”, nhà hoạt động và đồng sáng lập đội bóng, Nguyễn Chí Tuyến nói với AFP.

Câu lạc bộ No-U được thành lập năm 2011 bởi nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến cùng 40 người khác. Họ đã tập hợp lại để phản đối Trung Quốc trong một loạt các cuộc biểu tình liên quan đến các vùng biển đang tranh chấp ở Biển Đông với Việt Nam, nơi mà hai nước có những tuyên bố chủ quyền lãnh thổ chồng lấn nhau. Công an đã đàn áp các cuộc biểu tình năm đó, đôi khi họ dùng cả bạo lực, và theo anh Tuyến, nhóm của anh tiếp tục bị xách nhiễu sau đó khi họp mặt tại các quán cà phê ở Hà Nội để thảo luận về chính trị – một chủ đề nhạy cảm tại quốc gia độc đảng này.

“Chúng tôi đã cố gắng tìm mọi cách hợp pháp và công khai gặp nhau để thảo luận mọi thứ”, trích lời anh Tuyến, 43 tuổi, người thường được biết đến với biệt danh Anh Chí.

Đội bóng được hình thành không lâu sau đó, được đặt tên theo đường chữ U mà Bắc Kinh dùng để phân chia vùng lãnh thổ của mình ở Biển Đông, còn Việt Nam thì không chấp nhận.

“FC” như ai cũng biết nó là chữ viết tắt của cụm từ “Football Club” nghĩa là Câu lạc bộ bóng đá, tuy nhiên nhiều người nói đùa rằng nó là viết tắt của “F*** China”.

ĐỘI BÓNG ĐÁ “LỀ TRÁI” TẠI VIỆT NAM NHẮM VÀO CHÍNH TRỊ
Các thành viên của đội No-U FC chụp ảnh trước trận đấu. Nguồn ảnh: AFP

Chống Trung Quốc là động lực chính cho những hoạt động của nhóm, trong đó các thành viên lên án lịch sử xung đột kéo dài mà Trung Quốc là kẻ chuyên đi bắt nạt quốc gia hàng xóm nhỏ bé hơn là Việt Nam.

Nhưng đội bóng cũng đã mở rộng hoạt động sang những thứ khác, là kêu gọi dân chủ, nhân quyền và quyền tự do ngôn luận ở một đất nước mà bất đồng chính kiến là điều bị cấm và thường bị trừng trị với các điều luật hình sự, án tù nhiều năm.

“Tôi tham gia câu lạc bộ bóng đá này để ủng hộ phong trào dân chủ, kêu gọi mọi người Việt Nam tham gia cùng nhau và phản đối chính quyền Việt Nam”, trích lời ông Nguyễn Trung Lĩnh, cựu tù chính trị tham gia No-U từ năm ngoái.

Thường thì các buổi nói chuyện tại sân bóng này chủ yếu không liên quan chính trị, mà các cuộc gặp cà phê trước đó hay những bữa nhậu bia hơi theo sau trận đấu mới là dành cho các chủ đề chính trị. Nhưng các trận đấu thì gửi một thông điệp quan trọng đến nhà chức trách.“Mỗi trận đấu bóng đều là một cuộc phản kháng”,anh Tuyến mỉm cười.

“Cực kỳ rủi ro”

Ở một đất nước nơi các trang blog và Facebook chính trị vốn bị theo dõi sát sao, nhiều nhà hoạt động đã chuyển sang các phương tiện phản kháng độc đáo khác như nghệ thuật hoặc thể thao.

Janice Beanland, người phụ trách các chiến dịch của Tổ chức Ân xá Quốc tế cho Việt Nam, Campuchia và Lào, nói với AFP từ London rằng:“Họ phải tìm kiếm những cách khác để cùng nhau thảo luận các vấn đề chính trị xã hội và chỉ để thể hiện quan điểm bản thân”.

“Nhóm No-U là một ví dụ điển hình về điều đó”, cô nói, và thậm chí cả các cuộc họp mặt cho các trận đấu cũng là “cực kỳ nguy hiểm”.

Hầu hết cầu thủ nói rằng họ thường xuyên bị theo dõi, quấy rối hoặc thậm chí bị đánh đập bởi bọn côn đồ hoặc an ninh mặc thường phục.

Một thành viên trong nhóm đã bị ném một viên gạch vào mặt tóe máu sau một trận đấu năm ngoái bởi một nhóm người mà anh tin là an ninh mặc thường phục. Những nhân viên an ninh sắc phục đôi khi cũng yêu cầu chấm dứt các trận đấu mà không có một lời giải thích thỏa đáng.

Tại một sân bóng vào một tối Chủ Nhật gần đây ở Hà Nội, các nhân viên sân bóng đã tràn vào ngăn cản nỗ lực của nhóm để tạo ra một bức tranh với một lá cờ No-U khổng lồ. Khoảng hai mươi phút sau, các nhân viên an ninh đổ xô vào khu vực này, lật đổ cột gôn và yêu cầu các nhà báo AFP rời đi. Còn những người quản lý hệ thống sân bóng của một trường đại học mà No-U đã trả tiền để chơi trong tối đó, đã tự động hủy kèo mà không đưa ra lời giải thích nào cả.

Anh Nguyễn Văn Phương, 30 tuổi, trên bắp tay anh có hình xăm logo quốc tế Quyền con người – biểu tượng của một bàn tay xòe ra giống như con chim bồ câu – nói: “Tôi rất tức giận mỗi lần bị như thế”.

Để tránh những mối đe dọa của chính quyền, họ giữ bí mật địa điểm cho đến vài phút trước khi các trận bóng bắt đầu và tất cả cùng đi thành nhóm để đến nơi hẹn.

Nhưng nhóm No-U nói rằng sự xách nhiễu đã tăng lên kể từ khi những lãnh đạo bảo thủ lên nắm quyền. Đó cũng là cái nhìn chung của các nhóm đấu tranh cho các quyền cũng như trong các giới ngoại giao sau khi số lương các biện pháp mạnh tay chống lại các nhà hoạt động bắt đầu tăng đột biến.

Tháng trước, một blogger bất đồng chính kiến nổi tiếng là Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã bị kết án 10 năm tù trong một ngày xét xử, bởi các bài viết trên Facebook bị thẩm phán gán cho tội trạng “Tuyên truyền chống phá nhà nước”.

Vài ngày trước đây, một người bất đồng chính kiến khác, ông Phạm Minh Hoàng có quốc tịch Pháp, đã bị tước quốc tịch Việt Nam và bị cưỡng bức sang Pháp.

Kể từ năm 2015, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã ghi nhận 36 trường hợp mà những kẻ mặc thường phục tấn công các nhà bất đồng chính kiến – những vụ tấn công mà Human Rights Watch tin rằng được thực hiện với sự hậu thuẫn phía sau của chính quyền.

Tuy nhiên, No-U nói rằng họ sẽ không sợ hãi, mặc dù chính quyền vẫn tiếp tục cố gắng ngăn chặn họ.

“Họ đã làm đủ trò trong suốt sáu năm qua nhưng họ không làm được gì hết, họ đã thất bại”, ông Tuyến nói. – AFP

Nguồn bài dịch và ảnh bìa: Vietnam’s dissident footballers take aim at politics

Comments

comments