Hãy là người trẻ có ảnh hưởng

Năm 18 tuổi, Natalie Warne làm việc với phong trào Children Invisible (Những đứa trẻ vô hình) để giải cứu những đứa trẻ bị bắt đi lính ở Châu Phi. Điều này đã khiến cô trở thành một anh hùng cho các nhà hoạt động trẻ tuổi. Cô sử dụng câu chuyện cảm hứng của cô để nhắc nhở chúng ta rằng không ai còn quá trẻ để thay đổi thế giới. Hate Change gửi đến bạn đọc bản Việt Ngữ dưới dạng bài viết dựa trên bài nói chuyện của Natalia trong một chương trình Ted Talk.

Chào các bạn.

Mẹ tôi là một phụ nữ da đen mạnh mẽ, người đã nuôi dạy con cái mình theo cách để chúng cũng có được sức mạnh và niềm kiêu hãnh ấy. Tinh thần đó được biểu hiện thật rõ trên một bức tường trong căn hộ nhỏ, chỉ gồm 2 phòng ngủ của chúng tôi ở phía Nam thành phố Chicago. Có hai bức ảnh được treo một cách đầy tự hào: một bức với kích cỡ lớn hơn ngoài đời thực, là ảnh của anh chị em tôi và bức còn lại là ảnh của mẹ tôi năm mười hai tuổi đang nhìn thẳng vào đôi mắt của nhà hoạt động Martin Luther King Jr.

Khi tôi còn nhỏ, tôi thường nhón gót lên nhìn chăm chú vào tấm hình đó, nhắm chặt mắt lại và tưởng tượng rằng đó chính là tôi, đang ngước nhìn về phía người đã là biểu tượng cách mạng của phong trào Dân Quyền, người đã lãnh đạo cuộc diễu hành ở Washington và đã thay đổi cả một thế hệ bằng câu nói “Tôi có một giấc mơ”.

Thế mà tôi đã được gặp ông ấy. À không, hiển nhiên là không phải gặp trực tiếp Martin Luther King rồi, nhưng tôi đã gặp một người, là tiến sĩ Vincent Harding. Ông đã làm việc cùng Martin Luther King từ những ngày đầu tiên và thậm chí đã là người chấp bút cho một vài trong số những bài diễn văn mang tính biểu tượng nhất của Martin Luther King.

Bạn thấy đấy, đó là một khoảnh khắc thực sự quan trọng đối với một cô bé như tôi khi ấy bởi vì đây là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng không chỉ có Martin Luther King lãnh đạo cuộc cách mạng này, mà ông ấy đã được hỗ trợ bằng cả một phong trào ở xung quanh. Phong trào ấy gồm những con người vô danh nhưng phi thường. Những người vô danh mà phi thường này là những người làm việc quên mình vì người khác và kiên định với những gì họ tin tưởng, là những người được thúc đẩy bởi lòng xác tín chứ không mong được người khác công nhận.

Tôi đã không nhận ra tầm quan trọng của thời điểm đó, mãi cho đến khi lớn lên. Và như tôi đã nói, tôi lớn lên ở Chicago trong một khu dân cư nghèo khó và phức tạp nhưng đó không hẳn là vấn đề với tôi khi còn nhỏ bởi vì tôi có một gia đình tuyệt vời nhất trên đời.

Tuy nhiên, trong quá trình trưởng thành, có hai việc đã khiến tôi đã phải vật lộn rất nhiều.

Một là việc cha tôi bị bệnh Parkinson và viêm tuyến tụy từ khi tôi còn rất bé. Thật là khó khăn biết bao, khi một đứa trẻ như tôi phải chứng kiến người hùng của mình chịu đau đớn nhiều như thế.

Vấn đề còn lại là về bản thân tôi. Chắc bạn có thể hiểu, tôi đã trải qua một khủng hoảng về căn cước cá nhân. Tôi đã phải chuyển chỗ ở bốn lần trong thời học trung học. Vào năm đầu tiên của thời trung học, tôi tới nhập học ở một ngôi trường cực kỳ phân biệt chủng tộc. Học sinh ở đó rất độc ác. Chúng gửi thư cho chúng tôi với lời lẽ thù ghét rồi viết những điều thật kinh khủng trên tủ đồ cá nhân của chúng tôi và bởi vì tôi là người lai, chúng mới bảo rằng, “Mày không thể là cả hai được. Mày phải chọn – hoặc da đen hoặc da trắng”.

Và cuối cùng thì tôi trở nên bất mãn vì cả 2 dòng máu ấy của mình. Và bỗng nhiên, mọi thứ thay đổi vào năm cuối cấp của tôi, năm 2008. Khi đó, việc là người lai (hỗn chủng) được coi như một cái gì đó thời thượng kiểu như “Ồ, Natalie, bây giờ mọi người có thể thích bạn được rồi. Giờ bạn xinh rồi đấy”.

Giờ thì mặc kệ, tôi đã chán ngấy việc cứ phải quan tâm xem người ta nghĩ gì và tôi chỉ muốn làm bất cứ điều gì có thể để đi qua thật nhanh, hoàn thành các môn học, tại bất kể ngôi trường nào tiếp theo mà tôi đến và rồi tốt nghiệp.

Mãi cho đến năm mười bảy tuổi, khi tôi xem một bộ phim có tên “Invisible Children” (Những đứa trẻ vô hình), thì cuộc sống của tôi bắt đầu thay đổi.

Trong bộ phim đó, những đứa trẻ bị bắt lính chỉ tầm tuổi cháu trai của tôi. Chúng bị bắt cóc, bị dí cho một khẩu AK47 vào tay và bị ép buộc phải giết chóc, không chỉ là giết ngẫu nhiên thôi đâu, mà nhiều khi phải giết hại chính cha mẹ mình và anh chị em ruột thịt của mình. Một đội quân phiến loạn, giết người hàng loạt không vì một lý do chính trị hay tôn giáo nào. Hai mươi lăm năm. Hai mươi lăm năm là thời gian cuộc xung đột này đã và đang diễn ra.Tôi năm nay 20 tuổi, vì thế mà có thể nói, cuộc xung đột này còn lớn hơn tôi những 5 tuổi. Một người đàn ông, một người với chất giọng lôi cuốn đã gây ra tất cả chuyện này. Tên ông ta là Joseph Kony.

Một lính trẻ em trong lực lượng của Joseph KonyNguồn ảnh: https://justiceinconflict.org

Khi xem bộ phim này, một điều gì đó khác thường đã xảy ra. Một cái gì đó bắt đầu khuấy động trong tôi và tôi không thể chỉ rõ ra là gì. Tôi không biết liệu đó có phải là cảm giác phẫn nộ, hay là thương hại, liệu có phải tôi cảm thấy tội lỗi vì đây là lần đầu tiên tôi nghe nói về một cuộc chiến tranh kéo dài những 25 năm. Tôi thậm chí còn không thể gọi được tên cho nó. Tôi chỉ biết rằng điều đó đã cho thúc đẩy mình mạnh mẽ và Tôi bắt đầu đặt câu hỏi:

Tôi phải làm gì đây? Một đứa mười bảy tuổi có thể làm được gì? Ai đó phải cho tôi một ý tưởng.

Và rồi đã có người đến cho tôi một ý tưởng. Những người sáng lập và những nhà làm phim tại tổ chức “Invisible Children” bảo tôi rằng có một dự luật này, nếu mình có thể khiến dự luật này được thông qua, thì sẽ có hai tác dụng: Một là sẽ ra quyết định truy bắt Joseph Kony, và các chỉ huy cấp cao trong đội quân phiến loạn của hắn. Và hai là sẽ cấp kinh phí cho việc khôi phục, tái thiết những khu vực bị tàn phá bởi hai mươi lăm năm chiến tranh.

Và phản ứng của tôi là: “Tốt quá, hãy để tôi giúp, Tôi cam kết sẽ làm bất cứ điều gì có thể để biến nó thành hiện thực”.

Vì vậy, tôi và 99 bạn khác, những người từ 18 đến 20 tuổi, tràn đầy lý tưởng đã lên máy bay tới San Diego để thực tập tại tổ chức “Invisible Children”.

Tôi phải tạm hoãn chương trình đại học và chúng tôi làm việc này hoàn toàn là không công. Bố mẹ tôi đã gọi tôi là đồ vô trách nhiệm hoặc tâm thần. Bạn cũng có thể gọi chúng tôi như vậy. Nhưng đối với chúng tôi, có điên thì mới không đi chuyến này. Tất cả chúng tôi đều cảm nhận được sự cấp bách và chúng tôi sẽ làm bất cứ thứ gì cần thiết để dự luật này được thông qua.

Vì vậy, chúng tôi được giao nhiệm vụ đầu tiên: Chúng tôi sẽ lên kế hoạch cho một sự kiện gọi là:“Giải cứu các binh lính trẻ em của Josep Kony”. Theo kế hoạch, những người tham dự sẽ tập hợp lại tại một trăm thành phố trên toàn thế giới và tuần hành tại trung tâm thành phố cho đến khi có một người nổi tiếng hay một nhân vật chính trị đến đó và lên tiếng bênh vực cho những binh lính trẻ em này. Và lúc đó thì mỗi thành phố đã được coi là đã được “giải cứu”. Vấn đề là chúng tôi không rời khỏi thành phố cho đến khi chúng tôi được “giải cứu”.

Tôi được cử đến Chicago và 9 thành phố khác. Và tôi nói với các sếp của mình thế này: “nếu chúng ta đang tìm kiếm những tên tuổi lớn, tại sao không đi tìm hẳn “Ong Chúa”? Tại sao chúng ta không tìm đến bà Oprah Winfrey? “

Họ nghĩ rằng tôi đang hơi thiếu thực tế. Nhưng, ý tôi là, chúng tôi đang suy tính chuyện lớn. Chúng tôi đang làm một điều bất khả thi, vậy sao không cố gắng đạt được một điều còn bất khả thi hơn nữa?

Và thế là chúng tôi có khoảng thời gian từ tháng 1 đến tháng 4 để làm việc này.

1152 là số giờ tôi dành cho công việc hậu cần, từ đưa giấy phép cho những người tham gia tụ họp đến việc tìm địa điểm. 460 là số lần tôi bị từ chối bởi đại diện của những người nổi tiếng hoặc thư ký của các chính trị gia. 336 đô la là số tiền túi mà tôi đã bỏ ra để mua đồ uống như Red Bull và Coca-cola (loại ăn kiêng) để giữ đầu óc tỉnh táo trong suốt thời gian tổ chức phong trào. 987 đô la là số tiền trong hóa đơn khám bệnh các bệnh từ nhiễm trùng thận đến chứng bội thực caffein, đều do sự kiện này mà ra.

Đây chỉ là một vài trong số những điều tức cười mà chúng tôi đã làm để cố gắng hoàn thành sự kiện này.

Và rồi … ngày 21 tháng 4 cũng đến và sự kiện chính thức bắt đầu trên một trăm thành phố trên khắp thế giới. Chúng thật đẹp.

Sáu ngày sau, tất cả các thành phố đều đã được “giải cứu”, ngoại trừ 1 nơi: Chicago.Vì vậy, chúng tôi đã chờ đợi bên trong thành phố. Mọi người bắt đầu đổ đến từ khắp nơi trên thế giới, từ nhiều thành phố để tiếp viện và góp tiếng nói cùng chúng tôi.

Và cuối cùng, vào ngày 1 tháng 5, chúng tôi cùng nhau bao vây studio của Oprah. Và chúng tôi đã thu hút sự chú ý của cô.

Trong video được phát trên chương trình của Oprah, một thành viên trong tổ chức Invisible children đã nói rằng nói với tôi: “Natalie mười tám tuổi. Đừng có nghĩ rằng bạn còn quá trẻ.Một ngày nào đó bạn có thể thay đổi thế giới. Bắt đầu từ bây giờ, bắt đầu ngay ngày hôm nay”.

Natalie được mọi người chúc mừng trong video phát trên chương trình của Oprah

Chắc bạn sẽ nghĩ đây là khoảnh khắc đáng nhớ trong đời tôi, là đỉnh cao khiến tôi trở nên phi thường.

Và đó là một khoảnh khắc tuyệt vời. Ý tôi là, tôi như đã ở trên đỉnh thế giới. Mười triệu người đã xem chương trình của Oprah Winfrey. Nhưng khi nhìn lại, thì không phải như thế. Đừng hiểu lầm ý tôi, như tôi đã nói, đó là một khoảnh khắc tuyệt vời. Nó trở thành tấm ảnh được đặt làm avatar trên Facebook trong vòng một tuần nhưng thực ra, tôi đã “phi thường” như vậy suốt từ đầu.

Và không phải chỉ có mình tôi. Bạn thấy đó, mặc dù câu chuyện của tôi được thể hiện trong bộ phim này, Tôi chỉ là một trong số một trăm thực tập sinh đã làm việc cật lực đến cùng để có được thành quả này.

Ảnh chụp màn hình

Tôi được tung hô như trong phim, nhưng anh chàng mà tôi đang ngồi lên vai đó, anh ấy là bạn thân nhất của tôi, tên là Johannes Oberman. Johannes đã làm việc với tôi từ những ngày đầu tiên ở Chicago cũng trải qua từng ấy giờ làm việc, và từng ấy đêm không ngủ như tôi.

Cô gái bên phải, tên là Bethany Bylsma. Bethany lên kế hoạch cho New York và Boston và chúng thật sự là những sự kiện tuyệt vời nhất mà chúng tôi đã tổ chức.

Cô gái ở bên trái, tên là Colleen. Colleen đi tới Mexico, và ở lại đó trong vòng ba tháng, để lên kế hoạch cho 5 sự kiện ở đó, vậy mà bị rút khỏi danh sách ngay hôm trước khi diễn ra các sự kiện đó vì bị nhiễm cúm.

Và còn cả một gia đình đã không đến để dự cuộc giải cứu vì họ không thể tới được, nhưng họ đã đặt một trăm hộp pizza cho chúng tôi, giao đến góc đường Michigan và Randolph nơi chúng tôi đã đang biểu tình trong thinh lặng.

Bạn thấy không, chính là nhờ những con người như vậynhững người làm bất cứ điều gì họ có thể làm cùng lúc, một cách chuyên tâm, mà không cần để ý ai đang quan sát – đã giúp điều đó đã thành hiện thực.

Ý nghĩa của sự kiện không nằm ở chỗ tiếp cận và giành được sự ủng hộ của Oprah. Bởi vì sau giây phút tung hô, tôi bước xuống mặt đất, thì cuộc chiến vẫn chưa chấm dứt. Mà ý nghĩa của nó là về dự luật đó. Oprah chỉ như một trạm kiểm soát trên con đường đi tới dự luật đó.

Dự luật đó chính là mấu chốt. Dự luật đó chính là thứ mà chúng tôi đã quyết tâm nhắm đến ngay từ ban đầu. Nó sẽ giúp chấm dứt cuộc chiến kéo dài nhất châu Phi và nó là thứ đã thôi thúc cả một trăm ngàn người từ khắp nơi trên thế giới cùng hội tụ lại để giải cứu cho các nạn nhân,

Và công sức chúng tôi bỏ ra đã được đền đáp.

Mười ngày sau khi chúng tôi xuất hiện trên chương trình của Oprah, dự luật đã được trình lên Quốc hội. Một năm sau đó, nó đã đạt được sự đồng thuận và bảo trợ của hai trăm sáu mươi bảy nghị sĩ ở Quốc hội. Và rồi, một tuần sau đó, Tổng thống Obama đã ký thông qua dự luật của chúng tôi để trở thành luật chính thức. Và không ai trong số những thực tập sinh chúng tôi có mặt ở đó cả. Những người sáng lập của chúng tôi mới có mặt ở đó. Họ mới là những nhân vật quan trọng ở hậu trường.

Nhưng thời khắc đó chính là thứ khiến cho tất cả những công sức đã bỏ ra là xứng đáng. Đó chính là mục tiêu mà một trăm ngàn người vô danh nhưng phi thường đã rất nỗ lực để đạt được

Bạn thấy đó, những khoảnh khắc như trên chương trình của Oprah Winfrey, đã chứng tỏ rằng những điều tưởng chừng như không thể lại vẫn có thể được thực hiện. Chúng đã truyền cảm hứng cho chúng tôi. Chúng khiến chúng tôi tự tin hơn.

Nhưng khoảnh khắc đó không phải là một phong trào. Ngay cả khi thật nhiều những khoảnh khắc đó cộng hưởng lại với nhau cũng không thể tạo ra một phong trào.Thứ có thể thổi bùng lên một phong trào Chính là những con người vô danh phi thường ở sau hậu trường.

Bạn biết đấy, đối với tôi, điều đã thúc đẩy tôi làm chiến dịch giải cứu này là những suy nghĩ về những đứa trẻ bị bắt làm lính. Nó đã trở thành một thứ của riêng cá nhân. Tôi đã đi tới Châu Phi.Tôi đã gặp được những con người tuyệt vời này. Tôi có những người bạn họ đã và đang sống trong cuộc xung đột này suốt cuộc đời của họ và điều đó là một trải nghiệm cá nhân đối với tôi.

Nhưng điều đó không nhất thiết phải là thứ thúc đẩy bạn. Bạn biết đấy, bạn có thể muốn làm một Fairey Shepard tiếp theo hoặc một J.K. Rowling kế tiếp hay là tiếp bước một ai đó bất kỳ, điều đó không quan trọng. Quan trọng là, bất kể bạn đam mê điều gì, hãy theo đuổi nó bằng tất cả những gì mình có không phải là vì danh vọng hay tiền tài, mà chỉ vì đó là những gì bạn tin tưởng. Bởi vì đó là điều làm cho trái tim bạn cất tiếng hát. Đó là vũ điệu của bạn. Đó là điều sẽ định hình thế hệ của chúng ta khi chúng ta bắt đầu theo đuổi và chiến đấu vì những điều mà chúng ta yêu mến và những điều chúng ta muốn chiến đấu cho.

Hồi trung học, tôi đã bận tâm quá nhiều về những gì người ta nghĩ về tôi. Đó là điều khiến cho buổi giao lưu này thật tuyệt vời. Rất nhiều người trong số các bạn còn rất trẻ. Hãy tìm kiếm thứ truyền cảm hứng cho bạn, mà bạn yêu thích, và cứ theo đuổi nó đi. Bạn biết đấy, hãy chiến đấu vì điều đó. Bởi vì đó là những gì sẽ thay đổi thế giới này và đó là thứ làm nên bản sắc, căn cước của chúng ta. Bất kể mọi người nghĩ sao thì những khoảnh khắc trên chương trình Oprah của tôi, sự hiện diện của tôi trên TED, không phải thứ tạo nên bản sắc của tôi.

Bởi vì nếu bạn theo tôi về nhà ở Los Angeles, bạn sẽ thấy tôi đang làm phục vụ bàn, và trông trẻ, để kiếm sống và trang trải các chi phí trong lúc theo đuổi giấc mơ trở thành nhà làm phim. Ngay cả trong những việc nhỏ nhặt, không tên và đơn điệu hàng ngày. Tôi cũng phải nhắc nhở bản thân mình rằng hãy làm, hãy thể hiện một cách phi thường.

Và hãy tin tôi, khi cánh cửa đóng lại và máy quay phim đã tắt, thì mọi thứ không hề đơn giản.

Nhưng nếu có một điều mà tôi muốn bạn mang về nhà, một điều mà tôi có thể nói không chỉ với bạn mà còn với bản thân mình, thì đó là: chính từ những hành động, việc làm mà khiến chúng ta trở nên phi thường, chứ không phải là những phút giây xuất hiện trên chương trình Oprah Winfrey.

Cảm ơn các bạn!

Comments

comments