Làm sao để vượt qua tình trạng kiệt sức trong hoạt động xã hội – Lời chia sẻ từ 11 nhà hoạt động nữ xuất sắc

Tìm kiếm động lực trở thành nhà hoạt động xã hội
Nhà hoạt động Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm). Nguồn ảnh facebook: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Khi bạn đấu tranh cho một lý tưởng mà bạn tin mãnh liệt và cho là cấp thiết, công việc đó có thể là một nguồn năng lượng và động lực mạnh mẽ về tinh thần. Nhưng có những lúc nó khiến bạn mệt nhoài, và nếu không cẩn thận, sẽ dẫn tới kiệt quệ sức lực, còn gọi là hội chứng cháy sạch (burnout). Điều này có thể xảy ra khi bạn đã tham gia hoạt động được hàng chục năm, hoặc mới tham gia dấn thân lần đầu.

Theo Nilofer Merchant, tác giả cuốn The Power of Onlyness: Make Your Wild Ideas Mighty Enough to Dent the World (Sức mạnh của sự độc nhất: Hãy khiến những ý tưởng táo bạo của bạn đủ lớn mạnh để thay đổi thế giới), “Tình trạng kiệt sức của giới hoạt động là có thật”. “Nhiều nhà hoạt động cảm thấy đơn độc trong nỗ lực của mình, kiểu như nếu họ không hiện diện thì công cuộc đấu tranh của họ sẽ chịu tổn thất. Nhưng vấn đề này không thể giải quyết chỉ bằng cách cứ tiếp tục gắng sức hơn nữa- làm vậy chỉ càng khiến cho nhiệt huyết nhanh bị cạn kiệt”.

Chúng tôi đã tiếp xúc và trò chuyện với những người phụ nữ đang đấu tranh cho những mục tiêu khác nhau, một vài người trong đó là nhà hoạt động chuyên nghiệp, một số khác mới chỉ vừa bước vào giới đấu tranh vì công lý xã hội. Họ đều phải trải qua cảm giác phẫn nộ và bị choáng ngợp vì công việc, kèm theo những băn khoăn về việc liệu mình có thực sự mang lại tác động gì không. Nhưng họ chưa hề bỏ cuộc – và bạn cũng hãy kiên định như thế. Sau đây là chia sẻ của những nhà hoạt động này về động lực để họ lên tiếng đấu tranh, và cách họ giữ được khí thế mạnh mẽ – ngay cả lúc họ chỉ muống buông xuôi.

1. Al-Khatahtbeh, nhà hoạt động 25 tuổi, người Hồi giáo, sáng lập trang web Muslim Girl

Mục đích đấu tranh: Tôi muốn trang web Muslim Girl của mình góp phần quảng bá cho những câu chuyện và góc nhìn mà lâu nay vẫn thường bị gạt ra bên lề và bị bóp nghẹt ở cả bên ngoài lẫn bên trong cộng đồng Hồi giáo. Tôi cũng tổ chức và tham gia các cuộc biểu tình, tuần hành và chúng tôi đã phối hợp tổ chức sự kiện Ngày Phụ Nữ Hồi Giáo quốc tế lần đầu tiên hồi tháng 3 vừa rồi.

Kinh nghiệm về tình trạng mỏi mệt trong hoạt động: Năm 2014 là năm đầu tiên sau khi tôi tốt nghiệp đại học, tôi đang tham gia một cuộc biểu tình tại Washington D.C. Một đám người phản biểu tình xuất hiện và tấn công tôi. Tôi thực sự cảm thấy tủi nhục và bị thương tổn trước những gì họ nói. Tuy nhiên những nhà hoạt động khác đều không biết chuyện này và cứ tiếp tục thục giục tôi cố gắng hơn nữa. Cuối cùng, tôi hoàn toàn kiệt quệ và phải dừng công việc hoạt động trong 2 tháng.

Cách để duy trì động lực đấu tranh: Một lần ngồi cafe, tôi kể cho một nhà hoạt động khác nghe về những gì đã xảy ra. Cô ấy nói rằng tôi đã bị kích động và cần phải tự chăm sóc bản thân. Thời khắc đó thực sự giúp tôi nhận ra tầm quan trọng của việc phải có xung quanh mình một mạng lưới trợ giúp tốt và cả những nhà hoạt động nữ khác mà mình có thể cùng chia sẻ với họ về công việc đấu tranh.

2. Lucy McBath, 57 tuổi, nhà hoạt động về lĩnh vực thắt chặt kiểm soát súng đạn

Mục đích đấu tranh: Khi con trai tôi, Jordan, bị sát hại vào năm 2012, tôi mới nhận ra rằng chính văn hóa súng đạn của Mỹ và những luật lệ liên quan đã cho phép những thảm kịch như vậy diễn ra. Tôi đã gia nhập hội Moms Demand Action (Những bà mẹ yêu cầu hành động) và khoảng 4 tháng sau đó, chị Shannon Watts, sáng lập viên của hội, đề nghị tôi đảm nhiệm vai trò phát ngôn viên toàn quốc của hội.

Kinh nghiệm về tình trạng mỏi mệt trong hoạt động: Sau mùa bầu cử vừa qua, tôi đã phải dành thời gian nghỉ ngơi. Trước đó, tôi đã vận động rốt ráo cho việc ngăn chặn bạo lực súng đạn và dốc hết sức lực cũng như tinh thần cho ứng viên tổng thống mà tôi tin là có năng lực và phẩm chất nhất. Tôi đã bắt đầu nhận ra rằng, bất kể ai thắng, thì tôi cũng sắp phải dành ra một khoảng thời gian cho bản thân, cả về mặt tinh thần, cảm xúc và tâm linh. Công việc này là thứ diễn ra hàng ngày hàng giờ – nó len vào từng hơi thở. Bởi vậy, đôi lúc mình phải tìm cách để tắt nó đi, hoặc đặt nó xuống. Những người sống sót qua các vụ xả súng, bắn giết đều đấu tranh rất mạnh mẽ để ngăn chặn bạo lực súng đạn, nhưng chúng ta vẫn bị ảnh hưởng bởi những thảm kịch mà chúng ta đã trải qua.

Cách để duy trì động lực đấu tranh: Chúng ta phải nhớ dành cho bản thân một khoảng thời gian nghỉ ngơi, để làm những công việc mình từng làm trước khi dấn thân vào cuộc tranh đấu này. Cần phải có sự cân bằng. Chúng ta phải tự cho phép bản thân mình nói “Ngày hôm nay, tôi không cần phải làm nhà hoạt động”.

3. Reshma Saujani, 41 tuổi, nhà hoạt động, sáng lập viên tổ chức Girls Who Code và là một trong những người tổ chức sự kiện Women’s March (Cuộc diễu hành của Nữ Giới)

Mục đích đấu tranh: Tôi lập ra tổ chức Girls Who Code nhằm giúp thu hẹp khoảng cách về giới trong lĩnh vực khoa học & công nghệ. Trong suốt 6 năm qua, thông qua việc đào tạo cho 40.000 bạn nữ, tôi đã tạo ra được 40.000 tác nhân thay đổi xã hội – đó là những bạn nữ đang xây dựng các ứng dụng phần mềm để xử lý những vấn đề như: tình trạng bắt nạt, bệnh Zika và bệnh ung thư.

Kinh nghiệm về tình trạng mỏi mệt trong hoạt động: Khi bị mệt mỏi vì công việc hoạt động, tôi trở nên rất cau có. Tôi gần như không hiện diện. Khi nhìn vào lịch trình của bản thân và bắt đầu phải hủy một số việc, thì lúc đó tôi biết mình đã bị kiệt quệ hoàn toàn. Tôi cũng bị mất ngủ. Tôi cố đi tập gym 4 buổi 1 tuần, nhưng khi tới đó, tôi lại cảm thấy rất mệt mỏi và bức bối, rồi về sớm 10 phút.

Cách để duy trì động lực đấu tranh: Khi mệt mỏi, tôi sẽ cố gắng để tạm ngưng công việc. Tôi sẽ bỏ điện thoại vào túi và không check điện thoại trong suốt 4 tiếng đồng hồ. Tôi cũng giữ thói quen viết nhật ký, và luôn để một quyển ở đầu giường để có thể trút hết mọi suy tư vào đó lúc cuối ngày.

4. Becca Tieder, 40 tuổi, nhà hoạt động, đồng sáng lập viên của trang Serversations và sáng lập viên của chương trình One Student

Mục đích đấu tranh: Sự việc người bạn thân nhất của tôi bị cưỡng hiếp ở trường đại học đã dẫn tôi vào con đường hoạt động. Chúng tôi đấu tranh chống lại nạn tấn công tình dục thông qua Serversations – một công cụ giáo dục nhằm khơi gợi những cuộc thảo luận mang tính bao quát về tình dục, và qua One Student – một chương trình nhằm giúp sinh viên xử lý vấn nạn bạo lực tình dục. Chúng tôi đã thuyết giảng cho hơn 1 triệu sinh viên, hỗ trợ cho chính phủ, đào tạo cho các binh chủng trong quân đội và làm việc với các phụ huynh. Chúng tôi đang đạt được những tiến bộ, những vẫn còn chậm và ít – xã hội chúng ta vẫn dung dưỡng cho cái văn hóa “cưỡng hiếp”.

Kinh nghiệm về tình trạng mỏi mệt trong hoạt động: Trước đây, tôi luôn có người bạn thân nhất của mình đứng bên cạnh, điều đó đã tiếp sức cho tôi suốt bao năm. Nhưng mọi chuyện thay đổi từ khi tôi làm mẹ. Tôi nhận ra rằng thời gian rất hữu hạn và cùng những câu chuyện, những tiêu đề đó, giờ đây khiến tôi bực bội và mất kiên nhẫn. Khoảng 1 năm trước, tôi đụng phải giới hạn. Tôi mất phương hướng và thất vọng khi Brock Turner, Bill Cosby và Donald Trump – người hiện là tổng thống – đã không chỉ bị tố cáo về những việc làm kinh khủng của họ, mà còn hầu như không phải chịu trách nhiệm gì. Tôi bắt đầu nghĩ “Tôi vẫn thường bảo mọi người rằng, tiếng nói của họ là CÓ tác động đấy – nhưng như thế có phải là nói dối không?”

Cách để duy trì động lực đấu tranh: Tôi vẫn có lúc mệt mỏi và bực dọc. Nhưng giờ tôi đã có thể ngủ ngon hơn. Tôi bước lùi lại để nhìn được rõ hơn bức tranh toàn cảnh. Và tôi có thể khóc cùng người bạn thân nhất của mình. Chúng ta cần phải có bên mình những người đồng đội, những người mà mình có thể cởi bỏ lớp áo giáp bên ngoài và nói “Chuyện này khó quá”. Nhưng chúng ta cũng cần phải biết ăn mừng trước những thắng lợi đã đạt được.

5. Colleen Logan, tiến sĩ, 52 tuổi, nhà hoạt động cho quyền của cộng đồng LGBTQ và đồng sáng lập viên của Hiệp Hội Tư Vấn về Các Vấn Đề Của Người LGBT Tại Texas (TALGBTIC)

Mục đích đấu tranh: Tôi đã công khai căn cước đồng tính của mình ở độ tuổi 18-19, và vào những năm đầu 20, tôi đã rất sốc trước những tác động mà cuộc khủng hoảng đại dịch HIV/AIDS gây ra khi đó với cộng đồng người đồng tính. Tôi đã tham gia biểu tình và tuần hành, nhưng tôi cũng tập trung vào công việc tư vấn tâm lý cho khách hàng. Gần đây, sự biến đổi trong bầu không khí chính trị của Mỹ đã làm lộ ra những vấn nạn mà lâu nay tôi tưởng như đã lùi xa. Những tâm lý thù ghét và định kiến làm tôi thấy cần phải xuống đường, phải liên hệ với các dân biểu lập pháp và gia nhập các tổ chức mang tính hành động chính trị.

Kinh nghiệm về tình trạng mỏi mệt trong hoạt động: Năm 2008, tiểu bang California bỏ phiếu thông qua Dự Luật số 8, là thứ đặt dấu chấm hết với quyền bình đẳng hôn nhân trong tiểu bang này. Sau chuyện này, tôi không muốn viết và nói gì nữa, tôi cảm thấy như cạn lời. Tới năm 2015, khi Tòa Án Tối Cao ra phán quyết Obergefell – công nhận rằng kết hôn là một quyền căn bản của các cặp đôi đồng tính, tôi như bừng tỉnh. Việc được kết hôn một cách hợp pháp là vô cùng quan trọng đối với người bạn đời của tôi. Và rồi, khi mọi việc được cải thiện dưới thời Obama, tôi bắt đầu cảm thấy như chúng tôi đã chiến thắng và trở nên tự mãn.

Cách để duy trì động lực đấu tranh: Trên tư cách là “bậc tiền bối” trong cộng đồng, tôi thường cảm thấy rằng tình hình đặt ra dễ dàng hơn nhiều đối với thế hệ trẻ, nhưng họ vẫn tranh đấu và vẫn chịu tổn thương. Giờ đây, tôi nhận ra đúng bản chất của những cảm giác thất bại và tự mãn và không bị vướng mắc vào cái suy nghĩ rằng “Tình hình sẽ luôn như vậy”. Tôi liệt kê ra những việc mà đang khiến tôi tuyệt vọng và chọn ra một hoặc hai thứ để tập trung vào. Tôi vượt lên trên cảm giác tuyệt vọng và hình dung ra cảnh tất cả những nhà hoạt động mà tôi hằng ngưỡng mộ đang hết lòng cổ vũ tôi.

6. Carmen Perez, 40 tuổi, nhà hoạt động, lãnh đạo của tổ chức Gathering for Justice (Tụ họp vì Công lý)

Mục đích đấu tranh: Từ năm 19 tuổi, tôi đã tổ chức và làm công tác vận động cho và cùng với các cộng đồng yếu thế, bị gạt ra ngoài lề xã hội. Tâm huyết của tôi là được làm việc với giới trẻ, nhất là những bạn thanh niên là nạn nhân của tình trạng giam giữ tùy tiện. Tôi cũng làm việc trên vấn đề bạo hành của giới cảnh sát trong suốt 5 năm vừa qua.

Kinh nghiệm về tình trạng mỏi mệt trong hoạt động: Khi đảm nhiệm vai trò giám đốc tổ chức cấp quốc gia của tổ chức Gathering for Justice (Tụ họp vì công lý) năm 2008, tôi bắt đầu gặp phải tình trạng mỏi mệt, kiệt sức trong hoạt động. Tôi nghĩ nguyên nhân là do thiếu vắng một phương hướng rõ ràng, và tình trạng mỏi mệt này mau chóng trở nên rất nặng nề. Tôi đã phải xin giúp đỡ về mặt phương hướng hoạt động cũng như làm rõ vai trò, trách nhiệm của mình.

Cách để duy trì động lực đấu tranh: Để giữ sinh lực và tinh thần trong công việc, tôi thường uống nhiều nước, tôi thực hành lòng biết ơn bằng cách liệt kê ra 3 điều mà tôi cảm thấy biết ơn vào mỗi sáng, tôi tập luyện thể chất và ăn uống lành mạnh, xem phim hài, tự gửi cho mình những lời động viên, nhận xét tích cực và ở bên những con người mà tôi yêu mến và ngưỡng mộ. Và khi trong lòng cảm thấy nao núng, tôi sẽ cầu nguyện – thật nhiều và cho tất cả mọi người.

7. Mia Ives-Rublee, 32 tuổi, tham gia vận động tại cuộc Tuần hành Của Nữ Giới cho người khuyết tật

Mục đích đấu tranh: Tôi bị mắc chứng bệnh xương thủy tinh, có nghĩa là xương dễ gãy. Tôi đã tham gia sự kiện Tuần hành của Nữ giới, và giúp đảm bảo có sự hiện diện của những người khuyết tật. Các sự kiện này thường không thể tiếp cận với người khuyết tật, vì thế tôi đã tiếp xúc với những người tổ chức để xem quan điểm của họ về vấn đề này ra sao, họ định sẽ làm gì. Khi phát hiện ra rằng họ chưa có kế hoạch gì, tôi liền nhảy vào cuộc và đảm nhiệm vai trò đó.

Kinh nghiệm về tình trạng mỏi mệt trong hoạt động: Tôi đã ngủ gần như toàn bộ ngày hôm sau cuộc tuần hành, và trong tuần kế tiếp, tôi tránh các cuộc trò chuyện trên Facebook và chỉ cố gắng để hồi phục. Tôi đã thấy nhiều người khác phải gánh chịu ảnh hưởng tiêu cực từ công việc hoạt động lên sức khỏe và tinh thần của họ. Một số người bỏ cuộc. Tình hình có thể cực kỳ khó khăn, nhất là với các nhà hoạt động khuyết tật – những người vốn dĩ đã phải giải quyết các vấn đề về y tế và sự khó nhọc về thể xác vì không thể tiếp cận được các dịch vụ thông thường.

Cách để duy trì động lực đấu tranh: Để giải tỏa tâm lý, tôi hay làm những thứ mình yêu thích. Tôi dành thời gian chơi với chó, luyện tập thể lực, đọc sách và xem phim. Đối với tôi, công việc hoạt động là niềm đam mê và không phải là thứ mà tôi có thể giữ khoảng cách quá xa, bởi vì nó liên quan trực tiếp đến quyền sống và tham gia xã hội của mình. Vậy nên, tôi cứ làm những điều mình thích, rồi sau đó, khi đã sẵn sàng, tôi lập tức quay trở lại công việc.

8. Jules Larson, 26 tuổi, nghệ sĩ và nhà hoạt động chuyển giới

Mục đích đấu tranh: Tôi vận động cho quyền được chăm sóc sức khỏe và có nhà ở của người chuyển giới, và đó là 2 trong số những vấn đề sát sườn, hệ trọng nhất đối với người chuyển giới. Đối với người chuyển giới chúng tôi, việc không tiếp cận được với các dịch vụ y tế hoặc chỗ ở có thể đồng nghĩa với cái chết, theo nhiều cách khác nhau.

Kinh nghiệm về tình trạng mỏi mệt trong hoạt động: Có một lúc, tôi đã trải qua khủng hoảng nội tâm và không đủ tiền chi trả các chi phí sinh hoạt trong khi cố gắng duy trì một mức độ tham gia hoạt động cao. Là phụ nữ, chúng ta thường được đặt vào vị trí phải chăm lo cho nhu cầu của người khác hơn là bản thân, và điều đó càng gây thêm mệt mỏi.

Cách để duy trì động lực đấu tranh: Tôi quay lại tự vấn bản thân, rằng thực tế phải bỏ ra, phải hy sinh những gì để đặt được mục tiêu của mình, và trả lời một cách thành thật. Có lúc, điều đó có nghĩa là phải xác định các vấn đề theo cách lập chiến lược của tôi hoặc của nhóm tôi. Có lúc, điều quan trọng là phải để bản thân mình hiện diện nhiều hơn nữa – bởi thế, tôi không né tránh, không sợ hãi việc sẽ lại một lần nữa bị kiệt sức, mà thay vào đó, tôi coi nó là thứ đương nhiên, bởi chính nhờ vậy mà mới có những thắng lợi trước đây.

9. Veronica Funess, 20 tuổi, nhà hoạt động trong khuôn khổ trường đại học, đấu tranh để chấm dứt nạn hiếp dâm học đường

Mục đích đấu tranh: Tôi là một giáo dục viên đồng đẳng, và tôi làm thực tập sinh cho tổ chức SPEAC (Hội sinh viên nhằm thúc đẩy sự trao quyền và đồng thuận) tại Đại học Arizona. Bằng cách trò chuyện với các bạn đồng trang lứa, cho họ những lời khuyên hữu ích và mổ xẻ các chủ đề như sự đồng thuận và bia rượu, tôi có thể trình bày và truyền đạt được chính xác về những mục đích đấu tranh mà tôi quan tâm.

Kinh nghiệm về tình trạng mỏi mệt trong hoạt động: Khi đã tập trung sâu vào công việc thực tập ở trường, ý thức xã hội của tôi được tăng lên trông thấy. Tôi tự quan sát những điều mình nói ra, và tôi không còn tìm thấy nhiều điều thú vị hay hài hước gì mấy, mặc dù các bạn mà tôi trò chuyện thì vẫn cười suốt. Cảm giác khó chịu nhất, mà tôi cũng chưa biết gọi tên thế nào, là khi mà bạn không thể nào làm cho người khác hiểu – chưa nói gì đến quan tâm – về một vấn đề. Có những lúc tôi cố gắng khuấy động lên một cuộc trao đổi về thói hiếp dâm, về những hành vi xâm hại nhỏ hơn, hoặc về những định kiến, nhưng người nghe lại chỉ im lặng, tỏ ra tự mãn rằng đó chỉ là chuyện nhỏ, hoặc phản ứng của nhiều người còn chứng tỏ họ không hề hiểu gì. Tôi cảm thấy bực bội, mất kết nối, thất vọng, và băn khoăn không hiểu việc mình làm có gây được tác động gì không.

Cách để duy trì động lực đấu tranh: Tôi tâm sự với bố mẹ bất kể khi nào cảm thấy hoài nghi về công việc mình làm hoặc cả khi chỉ cần một chút ủng hộ tinh thần. Họ là những người bạn thân thiết nhất của tôi, và họ có sự thông tuệ tuyệt vời để giúp tôi lấy lại sức mạnh. Tôi còn có một cuốn nhật ký để ghi chép ra, về những ngày tồi tệ mình trải qua, về cảm giác của mình, về cả những thành công của mình nữa. Chúng đóng vai trò như những thứ hữu hình để nhắc nhở cho tôi rằng công việc mình làm là quan trọng, cảm xúc là quan trọng và tất cả những gì tôi đang trải qua đều là chuyện bình thường.

10. Katie Cleary, 35 tuổi, nhà hoạt động và sáng lập viên của tổ chức Peace 4 Animals (Hòa bình cho động vật)

Mục đích đấu tranh: Khi còn ít tuổi, tôi đã biết mục đích của đời mình là cứu vớt các loài động vật, nhất là động vật hoang dã và các loài đang bị đe dọa tuyệt chủng. Một số mục tiêu mà tôi quan tâm nhất hiện nay là cứu loài voi và tê giác khỏi bị tuyệt chủng bởi nạn buôn lậu ngà voi và sừng tê giác, cứu các loài đang bị đe dọa khỏi nạn buôn lậu và săn bắn tìm chiến lợi phẩm, giúp chấm dứt tình trạng buôn bán chó mèo rất khủng khiếp ở Trung Quốc và quảng bá lối sống ăn chay, chỉ dựa vào thực vật.

Kinh nghiệm về tình trạng mỏi mệt trong hoạt động: Khoảng 5 năm trước, tôi thành lập tổ chức phi lợi nhuận của mình với tên gọi Peace 4 Animals (Hòa bình cho động vật) và mạng lưới tin tức có tên World Animals News (Tin động vật thế giới). Tôi bị chìm ngập trong những câu chuyện và hình ảnh thương tâm về sự đau khổ mà các loài động vật phải chịu đựng. Tôi không biết làm sao để gạt đi những cảm giác, những hình ảnh ấy, và tôi không thể tách bạch được giữa công việc và đời sống cá nhân. Tôi cũng cảm thấy tội lỗi vào những lúc đi chơi với bạn bè hoặc làm bất cứ thứ gì không liên quan tới việc cứu giúp các con vật đó. Làm sao tôi có thể vui vẻ được khi mà tất cả những chuyện kinh khủng này vẫn đang diễn ra hàng ngày với chúng?

Cách để duy trì động lực đấu tranh: Mọi chuyện không hề dễ dàng, nhưng cuối cùng tôi đã có thể tự cho phép mình dành thời gian cho bản thân và vui vẻ. Tôi nhận ra rằng nếu sống một cuộc sống cân bằng, tôi sẽ còn làm được nhiều hơn nhiều nữa cả về đời sống cá nhân lẫn hoạt động. Mặc dù phải mất khoảng 5 năm, cuối cùng tôi cũng đã chấp nhận được thực tế rằng chúng ta chỉ có thể làm được những gì trong khả năng của mình, phần còn lại là do số phận và do ý Chúa. Tôi cũng tập trung vào cảm giác thỏa mãn sâu sắc khi chứng kiến một con vật nào đó trước đây từng gặp nguy hiểm nhưng giờ đang được hưởng một cuộc sống hạnh phúc và khỏe mạnh.

 

 

 

Katie Cleary (bên phải trong ảnh)

11. Molly Costello, 28 tuổi, nghệ sĩ và nhà hoạt động chống chủ nghĩa “người da trắng là thượng đẳng”

Mục đích đấu tranh: Sau cái chết của Mike Brown và vụ bạo loạn ở Ferguson, tôi dấn thân vào phong trào đấu tranh vì công lý trên phương diện chủng tộc, trong đó tập trung vào việc dập tắt tư tưởng “người da trắng là thượng đẳng”. Hiện giờ, tôi đang làm việc trong tổ chức CLAW (Liên đoàn những người da trắng chống nạn phân biệt chủng tộc tại Chicago). Chúng tôi tin vào mục tiêu chấm dứt chính sách cai trị dựa trên nhà tù và cảnh sát, và trang bị kiến thức cho những bạn da trắng khác để chống lại chủ nghĩa “người da trắng thượng đẳng”.

Kinh nghiệm về tình trạng mỏi mệt trong hoạt động: Lần đầu tôi trải qua cảm giác kiệt quệ là khi đấu tranh để thúc đẩy lối sống bền vững và chống biến đổi khí hậu ở trường đại học. Luôn có rất nhiều việc phải làm, và chúng tôi luôn phải nỗ lực để làm tốt hơn. Tôi đã cực kỳ mệt mỏi, lúc nào cũng trong tình trạng căng thẳng. Tôi trở nên nhỏ nhen và hay cáu gắt với mọi người theo cách mà chưa bao giờ mình tỏ ra như vậy. Tôi cảm thấy không muốn thức dậy mỗi sáng. Gia đình thì trách cứ rằng tôi tỏ ra xa cách, điều đó khiến tôi rất buồn và sốc. Điều đó cũng thể hiện ra ngay trong những tác phẩm nghệ thuật của tôi – dù tôi vẽ về niềm hy vọng, nhưng lại chứa đầy hình ảnh buồn và tăm tối.

Cách để duy trì động lực đấu tranh: Tôi đã phải rời đi để tập trung lo cho bản thân mình. Tôi tới Wisconsin và tham gia một chương trình sống và làm việc tại chỗ cho các nghệ sĩ, và để đặt ưu tiên cho nghệ thuật – đó vừa là sự nghiệp cũng là lối thoát cho việc thể hiện bản thân và chữa lành tâm lý. Tất nhiên tôi hiểu rằng sự mỏi mệt của tôi không thể nào so sánh được với nỗi đau và kiệt quệ mà nhiều người da màu phải chịu đựng trong suốt cuộc đời. Tôi chưa bao giờ phải lo sợ tính mạng mình bị đe dọa. Tôi chưa bao giờ phải sợ việc bị bắt giữ chỉ vì đi bộ trên phố, hay việc bản thân hoặc một người thân của mình bị trục xuất. Nỗi đau mà tôi đã trải gần như chính là nỗi đau của những người xung quanh tôi, và tôi biết tôi có thể làm phận sự của mình, là nâng cao và lan tỏa nhận thức. Điều đó giúp tôi tiếp tục tiến bước.

Nguồn: Tạp chí SELF (https://www.self.com/story/activism-fatigue)

Comments

comments