Một chỉ dấu về sự yếu kém của các nhà hoạt động qua vụ việc Đồng Tâm

Người dân Đồng Tâm đã không tin tưởng các nhà hoạt động khi vụ việc xảy ra

Khác với các xung đột giữa người dân và chính quyền trước đây, trong vụ việc xảy ra ở Đồng Tâm, người dân chỉ liên lạc ra bên bên ngoài thông qua một số luật sư. Họ không muốn và thực tế là đã không cho phép các hình ảnh hay videos về Đồng Tâm lọt ra ngoài. Ngoài việc 38 công an và an ninh bị bắt giữ, người dân đã không cho bất cứ người lạ nào vào làng, bao gồm cả các nhà báo nhà nước, nhà báo tự do hay những nhà hoạt động về quyền.

Nhà hoạt động phản ứng với vụ việc Đồng Tâm

Mặc dù không được cậy nhờ đầy tin tưởng, nhiều nhà hoạt động vẫn làm việc hết mình, đưa tin, bình luận và khiến thông tin về Đồng Tâm nổi bật. Tình hình về Đồng Tâm đã được loan tin rộng rãi trên các mạng xã hội và báo chí quốc tế trước các phương tiện truyền thông của nhà nước. Nhiều nhận định cho rằng, chính mạng xã hội và việc đưa tin kịp thời của nhiều nhà báo tự do và các nhà hoạt động dân chủ nhân quyền đã đã giúp Đồng Tâm không bị đàn áp dã man như nhiều vụ việc tương tự trước đây. Theo Đoan Trang, một nhà báo tự do, một nhà hoạt động từ Hà Nội: “…, nếu ngay từ đầu chính quyền không làm gì sai thì đã không có vụ Đồng Tâm, và nếu không có mạng xã hội lên tiếng – bình luận, phân tích, mở rộng vấn đề thay vì chỉ đưa tin – thì rất có thể Đồng Tâm đã bị đàn áp trong im lặng như những Nghệ An, Thái Bình, Tây Nguyên năm nào“. Ông Lê Toàn, giảng viên tại đại học Monash Úc cho rằng, với sự hỗ trợ của những người ủng hộ nhân quyền, các nhà hoạt động chính trị, truyền thông quốc tế và các blogger độc lập và bằng cách sử dụng Facebook, YouTube, và phương tiện truyền thông xã hội tương tự, người dân Đồng Tâm chuyển tải một câu chuyện khác về sự kiện này so sánh với lối tường thuật của nhà nước

Nhưng việc người dân không có niềm tin với cả những người hoạt động đang đấu tranh cho các quyền con người, đang bảo vệ rất nhiều dân oan bị cướp đất và lên tiếng trước các vi phạm của chính quyền là một dấu hiệu quan trọng, cần được các nhà hoạt động nhìn nhận.

Vì sao người dân Đồng Tâm “vẫn tin tưởng vào Đảng” và không nhờ cậy đến các nhà hoạt động?

Như một lẽ thông thường, khi chúng ta bị ức hiếp bởi kẻ mạnh, chúng ta tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người chúng ta tin rằng có đủ sức mạnh để bảo vệ và phân xử đúng sai. Bản chất của vụ Đồng Tâm là một vụ tranh chấp đất đai nảy sinh từ những luật lệ sai trái, bất công của chế độ. Trải qua 5 năm tranh đấu – có thể người dân Đồng Tâm đã quan sát từ lâu và biết  thế đứng của họ cũng như các nhân tố có thể ảnh hưởng đến kết quả vụ việc. Nhà hoạt động Lã Việt Dũng, người trực tiếp đưa tin và đên gặp bà con đồng Tâm cho biết: “Khi chúng tôi đến ngỏ ý rằng sẽ hỗ trợ về truyền thông là họ từ chối”. Việc họ khẳng định vẫn tin vào Đảng và không muốn nhận sự ” giúp đỡ” của các nhà hoạt động, hội nhóm đấu tranh dân chủ là một chỉ dấu cho thấy rằng phong trào còn quá yếu và không đủ sức thuyết phục.

Người dân Đồng Tâm đúng hay sai?

Sau khi bản thỏa thuận của người Đồng Tâm với chủ tịch thành phố Hà Nội, Nguyễn Đức Chung chưa ráo mực, nhiều người đang hân hoan hoặc bất bình với một vụ việc chưa từng có trong tiền lệ, chính quyền quyết định khởi tố vụ án bắt giữ trái phép 38 cán bộ ở Đồng Tâm. Bên cạnh rất nhiều những tiếng nói phản đối, kêu gọi chính quyền tôn trọng lời hứa với dân, thì nhiều người trong phong trào dân chủ đưa ra thông điệp “cứ kệ Đồng Tâm” vì họ vẫn tin yêu Đảng.

Chưa cần biết đây có phải là một cách hành xử đúng đắn của những nhà hoạt động đang tranh đấu cho quyền con người và lẽ phải hay không nhưng Lời kêu gọi mặc kệ Đồng Tâm, hay thái độ không quan tâm đến Đồng Tâm vì khác ý thức hệ chính là cách chúng ta trả lời cho người dân rằng việc họ không chọn chúng ta là đúng.

Chúng ta đấu tranh vì người dân, vì một xã hội tốt đẹp, mọi người bình đẳng trước pháp luật hay chúng ta đấu tranh vì ý thức hệ? Khi một ai đó không cùng ý kiến với chúng ta, khi họ tin yêu Đảng còn chúng ta thì không, có phải chúng ta sẽ không giúp đỡ và bảo vệ họ nếu họ bị chính chính quyền của Đảng đàn áp hay không?

Rồi những Đồng Tâm khác sẽ tin vào ai đây trong tương lai ở những vụ việc tương tự? Nếu không phải là Đảng thì cũng chắc chắn cũng chẳng phải ở một phong trào yếu kém và không bảo vệ nhân dân.

Khi nào chúng ta được tin tưởng?

Đó là khi chúng ta hình thành được một lực lượng đủ mạnh để tương quan với sức mạnh của chính quyền. Nhưng lực đủ mạnh để đặt lên bàn cân lại không phải là tiền bạc hay vũ khí. Tại sao vậy? Bởi vì chúng ta không thể có đủ tiền bạc và vũ khí để so sánh với những thứ mà một chính quyền toàn trị đang sở hữu. Cái chúng ta có chỉ có thể là sự ủng hộ của người dân.

Nhưng mọi người chỉ ủng hộ tin tưởng chúng ta nếu họ thấy rằng trong việc làm và tầm nhìn của chúng ta có chỗ đứng cho họ. Điều gì là quan trọng với họ? Điều gì làm cho cuộc sống của họ trở nên tốt hơn? Và điều gì sẽ làm cuộc sống của con cháu họ trở nên tốt hơn?

Xây dựng sức mạnh của phong trào.

Sức mạnh của một tập thể đến từ mỗi cá nhân. Chỉ khi phong trào có nhiều nhà hoạt động, nhiều tổ chức có tâm và khả năng khiến người dân ủng hộ và tin tưởng nhờ cậy đứng ra làm trung gian với chính quyền, khi đó chúng ta mới có vị thế để đối thoại với chính quyền nhằm giải quyết các vấn nạn của Việt Nam.

Nhưng những điều trên chỉ xảy ra khi chúng ta có câu trả lời cho những nhu cầu cấp bách nhất của người dân. Mọi người chỉ cảm thấy rằng chúng ta thực sự có lòng quan tâm, thực sự muốn thay đổi mọi thứ cho tốt đẹp hơn nếu chúng ta sẵn sàng đứng bên họ khi công lý và lẽ phải bị chà đạp, cho dù họ có đang yêu hay tin vào điều gì đi chăng nữa.

 

Comments

comments