Nếu biểu tình là bất hợp pháp, hãy biểu tình hàng ngày

Ảnh minh họa vui rau củ biểu tình cho quyền lợi của mình- quyền lợi của một cá nhân hoặc một nhóm có thể bị xâm phạm, họ có quyền thể hiện ý kiến.

Vào năm 2011, dân chúng ở Belarus cảm thấy thất vọng và tức giận với tình trạng khủng hoảng kinh tế vô cùng tồi tệ tại quốc gia này. Chế độ độc tài của Tổng thống Alexander Lukashenko đặt ngoài vòng pháp luật bất kì phản kháng chính trị, và cảnh sát sẵn sang dập tắt bất kỳ biểu hiện bất đồng quan điểm nào. Để đáp lại điều này, các nhà hoạt động quyết định sử dụng phương thức “Cách mạng thông qua mạng xã hội”. Họ bắt đầu kêu gọi mọi người tụ tập tại nơi công cộng và vỗ tay, hoặc cài đặt điện thoại di động đổ chuông cùng một lúc. Những hành động đơn giản hàng ngày này chính là cách họ biểu hiện sự bất bình sâu sắc.

Khi các cuộc biểu tình tượng trưng lan rộng, cảnh sát không thể can thiệp và dập tắt chúng. Chính quyền nước này nhận ra rằng vỗ tay đã làm suy yếu thẩm quyền của họ. Nếu họ không làm gì và tiếp tục cho phép người dân tập hợp và vỗ tay mà không bị trừng phạt thì dân chúng có thể công khai phản đối chế độ theo những cách khác. Họ bắt đầu đàn áp mạnh hơn. Và thế giới có cơ hội thấy vô số cảnh  các công dân Belarus bị bắt chỉ vì vỗ tay. Các cuộc đàn áp đã phơi bày tình trạng bất hợp lý sâu sắc của chính quyền. Sự vô lý này còn đi xa hơn khi chính quyền Belarus đệ trình lên Quốc hội dự luật biến các hoạt động biểu tình tượng trưng trở thành bất hợp pháp.

Nhiều năm trước đó, năm 1983, tổ chức lao động ở Chi-lê đã lên kế hoạch để bắt đầu chống lại nền độc tài mười năm tuổi Pinochet  bằng một cuộc đình công lớn trong các mỏ đồng, vốn là ngành quan trọng bậc nhất của nền kinh tế Chilê. Trước khi cuộc đình công có thể xảy ra, quân đội dùng mìn để bao quanh khu vực đình công và có vẻ như một cuộc tắm máu có thể đã xảy ra nếu các thợ mỏ tiếp tục thực hiện kế hoạch của mình. Thay vào đó, giới lãnh đạo phong trào chuyển sang một Ngày quốc khánh của các cuộc hành động phi tập trung. Họ kêu gọi những người ủng hộ lái xe chậm, bật và tắt đèn vào ban đêm, và gõ vào nồi niêu xoong chảo lúc 8 giờ tối. Nhiều người đã tham gia, và những cuộc phản kháng nhỏ này đã giúp tái thiết lại sự tự tin của phong trào đối lập bởi vì mọi người đã vượt qua nỗi sợ phải hành động của họ.

Nguồn: Facebook nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh

Đứng trước nguy cơ bị đàn áp khi tổ chức các cuộc biểu tình lớn trên đường phố, nhiều nhà hoạt động Việt Nam sử dụng các phương thức thay thế hình thức biểu tình truyền thống. Khi họ muốn biểu thị thái độ bất bình với một sự kiện chính chị hoặc ủng hộ một chiến dịch,họ biểu tình tại nhà, hoặc các địa điểm bí mật một mình hoặc với nhóm nhỏ với biểu ngữ và chụp ảnh để lan truyền thông điệp trên mạng xã hội. Chính quyền không thể biết được khi nào các hoạt động này sẽ diễn ra để tiến hành đàn áp hay bắt bớ.

Khi các cuộc tụ tập quần chúng và các cuộc biểu tình công khai trở nên quá nguy hiểm, những hoạt động đơn giản như lái xe chậm, vỗ tay, mặc một loại quần áo, thực hiện một buổi cắm trại, biểu tình nhóm nhỏ và truyền thông bằng mạng xã hội nên được thực hiện… Việc này đòi hỏi những người tổ chức phải sáng tạo và ứng biến tài tình nhưng lại yêu cầu một nỗ lực khiêm tốn từ phía những người ủng hộ và tham gia. Kết quả là các hành động hàng ngày tuy đơn giản nhưng có thể được sử dụng để biểu thị sự bất đồng, thu hút thêm nhiều người cùng tham gia, mô tả bản chất vô lý của chế độ áp bức và thiết lập các tình huống tiến thoái lưỡng nan, trong khi tránh hoặc trì hoãn bạo lực.

Nguyên tắc này phát huy hiệu quả tại các quốc gia độc tài và toàn trị, nơi việc thể hiện chính kiến thông qua biểu tình bị coi là bất hợp pháp.

Lược dịch từIf protest is made illegal, make daily life a protest

Ảnh bìa: https://www.funny-joke-pictures.com

 

Comments

comments