10 cuộc biểu tình phi bạo lực nổi tiếng trên thế giới

Các hình thức Phản kháng dân sự, Đấu tranh phi bạo lực (Non Violent) là những phương thức đấu tranh xã hội vì sự tiến bộ và thách thức bất công tốt nhất của xã hội loài người. Nó thực sự là một thứ vũ khí của tinh thần với  sức mạnh không giới hạn, trong khi đó những phương cách bạo lực thì chắc chắn luôn có giới hạn. Nhiều người đã bác bỏ sức mạnh và sự hữu ích cho tiến bộ xã hội của đấu tranh phi bạo lực. Họ cũng nghĩ rằng nó – có thể – đã có tác dụng ở Ấn Độ trong phong trào đòi độc lập của bậc thầy Phi bạo lực M.Gandhi. Họ còn chắc chắn rằng nếu Phi bạo lực không thành công với M.Gandhi thì bây giờ sẽ chẳng ai nói về nó nữa, bởi họ nghĩ rằng chẳng có một trường hợp điển hình nào ngoài Ấn Độ. Họ đã lầm! Đấu tranh phi bạo lực đã được sử dụng để thay đổi xã hội từ hơn 2500 năm trước. Năm 494 trước công nguyên đã từng có một nhóm người lao động tại Roma rời khỏi thành phố, đình công trong nhiều ngày để bày tỏ với các viên chức La Mã những bất bình mà họ gặp phải trong công việc. Và dưới đây là mười ví dụ về Đấu tranh phi bạo lực điển hình với những thành công nhất định – ít nhất là sự ủng hộ của thế giới – trong thế kỷ 20.

Nguồn từ tạp chí TIME

Top 10 Nonviolent Protests

BED-IN FOR PEACE (Nằm vì hòa bình). Huyền thoại Beatles, John Lennon kết hôn với người vợ thứ hai Yoko Ono vào ngày 20 tháng 3 năm 1969. Năm ngày sau, thay vì một tuần trăng mật truyền thống, đôi vợ chồng nằm trên giường của “phòng Tổng thống” (phòng 702) tại khách sạn Amsterdam Hilton, chào đón các phương tiện truyền thông trong suốt một tuần lễ để thể hiện sự phản đối sâu sắc của họ với cuộc chiến tranh Việt Nam. Họ tiếp tục theo đuổi việc phản đối 2 tháng sau đó với một chiếc giường khác tại một khách sạn ở Montreal, nơi Lennon và một nhóm người ủng hộ đã thu âm bài hát “Give Peace a Chance”….

Top 10 Nonviolent Protests

SEMINAL ESSAY (Tiểu Luận). Henry David Thoreau, từng học tại Harvard, là nhà triết học, nhà thơ người Mỹ thế kỷ 19, tác phẩm “Bất Tuân Dân Sự” năm 1849 là một nguồn cảm hứng lớn cho những cuộc phản kháng phi bạo lực sau này, trong đó ông đặt câu hỏi tại sao người dân lại tuân theo một chính phủ có những luật bất công đối với họ. Để phản đối chế độ nô lệ, Thoreau từ chối đóng thuế. Chính phản ứng này khiến ông vào tù năm 1846 (người thân đã đóng tiền chuộc giúp ông ra khỏi tù).

Top 10 Nonviolent Protests

LADY IN WHITE (Người phụ nữ diện màu trắng). Là một trong bốn người cưỡi ngựa dẫn dắt của cuộc diễu hành vì Quyền Bỏ Phiếu vào ngày 3 tháng 3 năm 1913, luật sư Inez Milholland Boissevain đã dẫn dắt hơn 5.000 người xuống Đại lộ Pennsylvania ở thủ đô Washington, Mỹ. Hội Nữ quyền Hoa Kỳ đã huy động hơn 14.000 đô la tài trợ cho sự kiện mà sau đó trở thành một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất trong toàn bộ cuộc đấu tranh vì quyền bỏ phiếu của phụ nữ – một quyền mà cuối cùng đã đạt được bảy năm sau đó.

Top 10 Nonviolent Protests

THE SALT MARCH (Hành Trình Muối). Vào ngày 12 tháng 3 năm 1930, ở tuổi 61, Mahatma Gandhi rời khỏi Ashram với một đoàn gồm 78 tình nguyện viên chọn lọc và hướng về phía biển. Đích đến của Mahatma là làng Dandi, 241 dặm (400km) về phía nam. Ngay khi ông đến bãi biển, 24 ngày sau đó, Gandhi bắt đầu đi lấy muối, nền sản xuất muối bị kiểm soát bởi chính phủ Anh. Đó là một hành động đơn giản nhưng là sự khởi đầu cho phong trào giành độc lập của Ấn Độ.

Top 10 Nonviolent Protests

FLINT SIT-IN (Cuộc biểu tình ngồi ở Flint) Là một hiệp hội mới ra đời, Nghiệp đoàn công nhân ô tô Hoa Kỳ (UAW), phải đấu tranh rất nhiều để được thành lập vào năm 1935. Trong thời kỳ Đại suy thoái, công nhân của hãng General Motors phải làm việc trong điều kiện tồi tệ với mức lương không tương xứng. Vì vậy, vào tháng 12/1936, công nhân tổ chức biểu tình ngồi tại nhà máy Fisher Body ở Flint, Michigan. Trong vòng hai tuần, khoảng 135.000 người đã bãi công ở 35 thành phố trên toàn quốc. Mặc dù các vụ biểu tình diễn ra sau đó trở thành các cuộc bạo loạn, nhưng hình ảnh các ban nhạc chơi trên các dây chuyền lắp ráp và những người đàn ông ngủ gần những chiếc máy đã ngưng hoạt động đã làm sống dậy sức mạnh âm ỉ phía sau một phong trào mà sau đó đã gầy dựng nên sức mạnh một trong những nghiệp đoàn lớn nhất Bắc Mỹ sau đó.

STANDING UP BY SITTING DOWN (Đứng lên bằng cách ngồi xuống). Mặc dù người Mỹ gốc Phi chiếm khoảng 70% tổng số người đi xe buýt tại Montgomery, Ala, nhưng Rosa Parks vẫn bị cản trở trong việc giữ được chỗ ngồi của mình vào ngày 1 tháng 12 năm 1955. Việc luật tiểu bang buộc cô phải từ bỏ chỗ ngồi của mình cho một người đàn ông da trắng, và việc bắt giam cô sau đó đã tạo nên phong trào “Tẩy chay Montgomery Bus”. Một năm sau, Toà án Tối cao Hoa Kỳ đã giữ nguyên phán quyết của tòa cấp dưới, có nghĩa là việc chia tách ghế ngồi, không cho người da đen ngồi cùng người da trắng là vi hiến. Bà Parks sau đó đã được quốc hội Mỹ tôn vinh là “Mẹ đẻ của phong trào dân quyền.”

MARCH ON WASHINGTON (Cuộc tuần hành ở Washington). Hơn 200.000 người tụ họp phủ kín lễ Tưởng niệm Lincoln vào ngày 28 tháng 8 năm 1963 để yêu cầu quyền bình đẳng cho người Mỹ gốc Phi. Tiến sĩ Martin Luther King Jr. đã trình bày bài phát biểu của mình “Tôi có một Ước mơ” và đã đánh thức cả một quốc gia hành động.

FISTS IN THE AIR (Nắm đấm trên không). Vận động viên điền kinh người Mỹ gốc Phi Tommie Smith (vị trí thứ nhất) và John Carlos (vị trí thứ ba) đã sử dụng chiến thắng của họ tại Thế vận hội Olympic, Mexico 1968, để biểu đạt sự phản đối việc tiếp tục đàn áp người da đen tại Hoa Kỳ. Họ tháo giày và đi đôi tất màu đen tượng trưng cho tình trạng đói nghèo ở những người da màu. Carlos đã đeo hạt cườm tượng trưng cho việc hành hình người da đen trước đại chúng không xét xử; cả hai cùng nhau giơ nấm đấm găng tay đen lên cao trong tiếng kêu gọi của “Sức mạnh người da đen”. Người đoạt huy chương bạc trên bục, người Úc, Peter Norman, đã đeo chiếc huy hiệu nhân quyền “Olympic Project for Human Rights“ (OPHR) trong sự đoàn kết. Điều này đã khiến anh ta phải trả giá khi trở về nhà. Cả Smith và Carlos đều bị trục xuất khỏi làng Olympic; Không ai trong số ba người rút lại lập trường – ủng hộ nhân quyền cho người da màu – của mình tại Olympic 1968.

Top 10 Nonviolent Protests

FLOWERS VS. GUNS (Hoa vs Súng). Từ một cuộc biểu tình phản chiến trước Lầu năm góc vào ngày 21 tháng 10 năm 1967, do Ủy ban Vận động Quốc gia để Kết thúc Chiến tranh Việt Nam, đã có những hình ảnh bao trùm một thập kỷ quyền lực hoa. Thậm chí ngay cả Cảnh sát Quốc gia cũng không là đối thủ với những thanh niên Hippie dễ thương muốn thúc đẩy sự thay đổi mà trong tay họ không có mối nguy hiểm nào ngoài vài cành hoa.

Top 10 Nonviolent Protests

THE UNKNOWN REBEL (Người biểu tình vô danh). Sau cái chết của nhà lãnh đạo ủng hộ dân chủ Hồ Diệu Bang vào giữa năm 1989, các sinh viên bắt đầu kéo đến phủ kín quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh để tưởng nhớ sự ra đi của ông. Trong suốt bảy tuần, những người từ tất cả các tầng lớp xã hội đã tham gia vào nhóm để bày tỏ những đòi hỏi những quyền tự do cơ bản như tự do báo chí, tự do ngôn luận… Chính phủ Trung Quốc đã huy động các xe tăng quân sự vào ngày 4 tháng 6 để đàn áp cuộc biểu tình có chiều hướng ngày càng mạnh lên, họ bắn ngẫu nhiên vào đám đông giết chết hơn 200 người. Trong ảnh, một người đàn ông bước đi đầy thách thức trên đường và đứng hiên ngang trước hàng xe tăng, di chuyển liên tục sang hai bên để chặn các xe tăng và thậm chí anh leo lên trên chiếc xe tăng đầu tiên nhằm nỗ lực xâm nhập vào bên trong. Danh tính của người đàn ông vẫn còn là một bí ẩn. Một số nói ông đã bị giết. Một số khác tin rằng anh ta đang ẩn trốn ở Đài Loan.

 

Comments

comments