Xây dựng tinh thần hành động của nhà hoạt động mỗi ngày

Câu chuyện về những người hoạt động cộng đồng

Một hôm, trong một buổi học, giáo sư yêu cầu chúng tôi giơ tay nếu chúng tôi đam mê hoạt động cộng đồng. Gần như tất cả mọi người trong hội trường giơ tay.

Sau đó, thầy đặt câu hỏi tiếp theo: “Bao nhiêu người đã từng làm điều gì đó để giúp đỡ người khác trong tháng vừa qua”. Lần này, chỉ một nửa sinh viên trong hội trường giơ tay.

Thầy lại tiếp tục hỏi: Bao nhiêu người trong số các bạn đã làm điều tương tự trong tuần vừa qua. Giờ đây chỉ còn có 16 người tiếp tục giơ tay.

Tiếp theo đó, thầy hỏi có bao nhiều người trong số các bạn đã giúp đỡ ai đó trong 24 giờ vừa qua. Lần này chỉ còn 4-5 người giơ tay.

Đây là buổi học có thật từ trải nghiệm của cô Aditri Bhagrirath, một trợ giảng tại trường khoa học máy tính Carnegie Mellon. Cô kể lại câu chuyện để trả lời cho câu hỏi “Lời khuyên lớn nhất mà bạn đã nhận được trong đời là gì?”  được đăng tải trên mạng xã hội chuyên về hỏi đáp Quora.

Nguồn ảnh: djjs.org

Câu chuyện của nhà hoạt động Đặng Bích Phượng

Ngày 9/8/2017, tại Tòa án Quận Hoàn Kiếm, Hà Nội đã diễn ra phiên tòa xét xử vụ kiện hành chính mà người kiện là chị Đặng Bích Phượng còn người bị kiện là ông Nguyễn Quang Hội, Phó trưởng Công an Quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Ảnh chị Phượng từ Facebook Đặng Bích Phượng

Chị Đặng Bích Phượng nhận được quyết định xử phạt hành chính, do ông Nguyễn Quang Hội, phó trưởng công an quận Hoàn Kiếm ký ngày 7/2/2017 gửi qua bưu điện. Trong quyết định ghi căn cứ vào biên bản xử phạt hành chính ngày 11/11/2016, lỗi vi phạm gây rối trật tự công cộng, mức xử phạt là cảnh cáo. Trong khi đó, ngày 11/11/2016 chị Phượng cùng một số người cầm biểu ngữ “Yêu nước ko có tội”; “Phản đối bắt người yêu nước”… đứng trên vỉa hè vườn hoa Lý Thái Tổ khoảng 10 phút. Đã không có vụ bắt bớ hay việc lập biên bản xảy ra.

Sau khi xem xét quyết định xử phạt, chị Phượng nhận thấy 2 sai phạm rõ ràng nhất của quyết định xử phạt là:

– Căn cứ duy nhất của quyết định này là biên bản xử phạt hành chính lập ngày 11/11/2016 nhưng không có mặt chị và không tuân thủ đúng theo điều 58 của Luật xử lý vi phạm hành chính 2012.

–  Quyết định xử phạt được ban hành khi đã quá thời hạn theo qui định của pháp luật.Theo điều 66 của Luật xử lý vi phạm hành chính 2012, thì thời hạn ra quyết định xử phạt tối đa là 30 ngày, kể từ ngày lập biên bản. Thế nhưng trường hợp chị Phượng, từ khi lập biên bản đến khi ra quyết định xử phạt đã gần 3 tháng.

Ngày 27/2/2017, chị đã khởi kiện quyết định này ra Tòa án nhân dân Quận Hoàn Kiếm, yêu cầu tòa tuyên hủy quyết định xử phạt này. Kết quả tòa bác đơn kiện của chị Đặng Bích Phượng.

Tuy nhiên, hành động tranh đấu bằng việc dựa vào luật pháp của chị là một chiến thuật đáng học hỏi. Chị đã dám kiện và bền bỉ nghiên cứu luật pháp và đi  lại chỉnh sửa hồ sơ, để đưa được kẻ vi phạm pháp luật vốn là quan chức ra đối chất tại tòa. Chị nói: Vụ kiện của nhà em ngay từ đầu đã dự đoán đc kết quả, nhưng tại sao vẫn kiện?” “Phải kiện cho chúng đừng tưởng là mình ngu không hiểu biết pháp luật để chúng muốn làm gì cũng được!”

 

Ảnh Đặng Bích Phượng tại tòa. Nguồn ảnh : RFA

Đặng Bích Phượng cũng cho biết, chị sẽ tiếp tục kháng án.

Có lẽ mỗi sinh viên trong hội trường ngày hôm ấy và mỗi người đang đọc bài viết này đã có bài học cho riêng mình từ 2 câu chuyện xảy ra ở những đất nước khác nhau, với những số phận khác biệt.

Còn bài học của giáo sư đơn giản là: “Nếu chúng ta không hành động dựa trên niềm tin của mình mỗi ngày, chúng ta tạo ra sự không thống nhất giữa con người thật của chúng ta và những gì chúng ta cảm nhận về mình. Vì vậy, chúng ta nên làm gì đó để đạt được mục đích của mình, bất kể chúng là gì, mỗi ngày, cho dù sự đóng góp của việc hành động mỗi ngày dường như không đáng kể”.

Nếu bạn lựa chọn trở thành một nhà hoạt động để tranh đấu và giải quyết một số vấn đề của xã hội, bạn cũng đừng quên thực hành hàng ngày, hàng giờ tinh thần của một người hoạt động: đó là bền bỉ tranh đấu với cái xấu và bất công, bất cứ khi nào bạn thấy chúng. Luôn có một việc nào đó đợi chờ sự đóng góp của bạn. Chỉ là bạn có cố gắng tìm ra cách và quyết tâm thực hiện hay không mà thôi.

 

Comments

comments