Phụ nữ, hãy dũng cảm chuyển nỗi đau vào những điều đẹp đẽ!

Đấu tranh cho bình đẳng giới luôn là một hành trình dài và cần nhiều nỗ lực. Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ, Hate Change xin chuyển đến bạn một câu chuyện nhỏ về cách mà một phụ nữ đã dùng sự dịu dàng và đẹp đẽ của mình để bắt đầu hành trình kiến tạo sự thay đổi. Chúng tôi chúc  bạn đủ mạnh mẽ và can đảm để trở thành sự thay đổi mà bạn muốn nhìn trên thế gian này.

Câu chuyện bắt đầu từ một bài hát có tên là “Quiet” – Yên lặng.

Hãy chuyển nỗi đau vào những điều đẹp đẽ

Bài hát “Quiet” (Yên lặng) được Connie Lim viết ra từ năm (2015) như một cách để chữa lành những tổn thương, những sang chấn mà cô đã trải qua khi sống trong một gia đình, một cộng đồng bảo thủ, trọng nam khinh nữ của người Hoa kiều tại Mỹ. Cô chưa bao giờ có ý định chia sẻ bài hát của mình với ai cho tới khi Trump thắng cử và chiến dịch #womenmarch ra đời một năm sau.

“Tôi tin rằng mọi người đều sẽ được hưởng lợi từ việc biết cách chuyển nỗi đau của mình vào những điều đẹp đẽ”, Lim nói, “tôi hi vọng tác phẩm của tôi sẽ khuyến khích điều đó và giúp cho mọi người cảm thấy đỡ cô độc hơn”.

Lim đã nhìn thấy những mục đích mới cho ca khúc của chính mình. Sau hai đêm mất ngủ suy nghĩ vào cuối tháng 12/2016, cô đã ghi âm lại ca khúc này mà không có nhạc cụ đệm. Sau đó, cô tìm kiếm những người có cùng mối quan tâm và sở thích trên cả nước để bắt đầu tập luyện và cùng cô trình diễn nó trong cuộc diễu hành của phụ nữ sau đó.

“Bài ca này thực sự hoàn hảo cho cả sự tức giận lẫn nỗi thất vọng, tôi có thể cảm nhận rằng đây sẽ là sự khởi đầu để kêu gọi mọi người hành động và chữa lành sự tổn thương cho những người phụ nữ”, cô chia sẻ.

Những nỗ lực của cô đã giúp cô tập hợp được một nhóm gồm 25 người phụ nữ khác trên khắp nước Mỹ và họ bắt đầu tập luyện. Vì sự hạn chế đi lại và các vấn đề hậu cần khác, họ không thể gặp nhau ngoài đời. Thay vào đó, Lim phải ghi âm từng phần và gửi cho mỗi người để tự luyện tập. Họ chỉ gặp nhau thật sự lần đầu tiên vào hai ngày trước khi cuộc diễu hành bắt đầu để tập dượt lần cuối.

Những cô gái này đã trình diễn tất cả bảy lần trong suốt ba tháng diễn ra chiến dịch #womenmarch. Đôi khi họ cũng bị mất một, hai thành viên vì những lí do khác nhau. Lim từng tự hỏi là liệu có ai nghe họ hát?

Cho đến một lần, Alma Har’el, một đạo diễn và nhà làm phim đến từ Los Angeles, đang lang thang gần nơi họ biểu diễn để tìm bạn mình trong khi điện thoại hết pin, thì cô bất chợt nhìn thấy 26 người phụ nữ này đang say sưa hát. Cô khó chịu với chính mình khi không thể quay lại những giây phút xúc động này, nhưng kỳ diệu là ngay lúc đó điện thoại của cô đột nhiên hoạt động trở lại. Đó cũng là lúc mà ca khúc vừa mới bắt đầu.

“Đó thực sự là một điều cao quý, hài hòa và đẹp đẽ” – cô nói.

Cô đã quay lại những người phụ nữ này, đăng lên twitter và cả facebook. Cuối ngày hôm đó, khi mà diễn viên Emma Watson retweet (đăng lại), video này đã lan tỏa nhanh như một cơn cháy rừng và có hơn 70 nghìn lượt retweet. Video được đăng lên facebook cũng như vậy, chỉ sau vài ngày, nó đã thu hút 12 triệu lượt xem trên toàn thế giới.

Là người sáng lập một tổ chức nhằm tìm kiếm thêm nhiều cơ hội cho các doanh nhân nữ, Alma Har’el đã cảm thấy mạnh mẽ hơn và tìm được động lực để làm việc nhiều hơn vì những người phụ nữ khác khi nghe bài hát này.

“Tôi nghĩ rằng việc này mang tính biểu tượng khi mọi người đến đây để cùng nhau diễu hành”. Har’el nói, “tôi sẽ tiếp tục giữ tiếng nói của mình và đảm bảo làm sao cho nó hài hòa với tiếng nói của những người khác”.

Thành công nhờ lời bài hát

Sau khi video nói trên lan tỏa với tốc độ khủng khiếp trên mạng xã hội, người ta đã sử dụng bài hát này như một bài “chiến dịch ca” – ca khúc tinh thần cho cả chiến dịch. Để có được sự thành công này, từng lời trong ca khúc đó đã đóng vai trò chính.

Bài hát bắt đầu bằng việc mô tả những bất công mà phụ nữ phải gánh chịu, những đòi hỏi, những chuẩn mực cư xử mà xã hội trông đợi ở họ:

“Put on your face” – Hãy đeo một chiếc mặt nạ hạnh phúc lên khuôn mặt, ngay cả khi bạn nhận được những lời châm chọc và dè dỉu, thậm chí là quấy rối.

“Know your place” – Hãy biết nơi của bạn, đó là nơi thấp kém hơn dành cho phụ nữ.

“Shut up and smile” – Nói ít thôi và phải cười lên, thậm chí là khóc là không thể chấp nhận được.

“Don’t spread your legs” – Là con gái thì đừng ngồi dạng chân.

Tiếp đến nó nói đến những nỗi cô đơn mà họ gánh chịu:

“But no one knows me, no one ever will. If I don’t say something, if I just lie still.” – sẽ không ai biết về tôi, không ai cả, nếu mà tôi chẳng nói gì hoặc tôi vẫn tiếp tục nói dối. Bởi lẽ, khi người ta đòi hỏi quá nhiều  vào những người phụ nữ này, họ sẽ chẳng dại gì thể hiện con người thật của mình.

Để rồi sau đó là những lời ca kêu gọi, những lời động viên và hiệu triệu:

“One women riot” – Một cuộc nổi loạn của phụ nữ.

Đặc biệt là điệp khúc “I can’t keep quiet” – “tôi không thể giữ im lặng” được lặp đi lặp lại. Đây chính là điểm nhấn cho toàn bài hát khiến cho nó có sức mạnh kêu gọi sự tham gia, lên tiếng của mọi người. Bài hát là lời tự sự của một cô gái nhưng có thể là đại diện điển hình cho nhiều phụ nữ khác, không chịu im lặng mà đã biến nỗi đau thành sức mạnh, đứng lên giành quyền cho mình.

Tham khảo:

Allure

The Washington Post

BBC

Comments

comments