Kế hoạch cho một cuộc cách mạng- (P1): Dự định lớn bắt đầu từ những chiến thắng nhỏ

Blueprint for Revolution (2015) là cuốn sách hướng dẫn bạn kéo mọi người lại cùng nhau để bắt đầu một phong trào xã hội và tạo ra những thay đổi thật sự.

Tác giả cuốn sách là Srdja Popovic, một nhà hoạt động người Serbia, một trong những lãnh đạo của phong trào đã lật đổ nhà độc tài Solobodan Milosevic- Otpor. Bạn có thể từng biết đến anh qua bài nói chuyện đầy cảm hứng tại Ted Talk với tên gọi: Làm sao để lật đổ nhà độc tài.

Hate Change lược dịch và tóm tắt: Blueprint for Revolution theo cách dễ hiểu và ngắn gọn để bạn có thể hình dung được tinh thần cũng như phương pháp đấu tranh mà Popovic cùng các đồng đội của anh đã sử dụng, thành công và đưa Serbia trở thành một quốc gia dân chủ trong sự chuyển đổi hòa bình.

Bắt đầu một cuộc cách mạng bằng việc thực hiện một trận đấu bạn có thể thắng

Từ “cách mạng” luôn làm chúng ta nghĩ đến hình ảnh của những hàng rào, bạo lực và đấu tranh vũ trang. Tuy nhiên, điều này không đúng. Từ thành công của Gandhi trong việc chống lại đế quốc Anh, dẫn khởi nền độc lập của Ấn Độ cho tới phong trào Otpor thổi bay nhà độc tài Milosevic, thiết lập chế độ dân chủ ở Serbia, cách mạng không bạo lực đã chứng minh hiệu quả trong việc thay đổi thế giới tốt hơn.

Khi mới bắt đầu, bất cứ phong trào cách mạng nào cũng ít được công chúng biết đến và gặp khó khăn khi xây đựng lực lượng hỗ trợ. Đó là lý do các phong trào cần khiến cái tên của nó nổi lên trước khi nó có thể tạo dựng được một đám đông ủng hộ. Chiến lược hiệu quả nhất là bắt đầu với những chiến thắng nhỏ.

Một vài cuộc cách mạng phi bạo lực có sức ảnh hưởng nhất trong lịch sử gần đây đã được thực hiện chính xác theo cách thức này. Hãy nhìn vào các cuộc mit-tinh của Gandhi để đấu tranh cho sự độc lập của Ấn Độ. Nó bắt đầu với một hành trình nhỏ, được mệnh danh là Hành trình muối vào năm 1930.

Hành động này nhằm phản đối việc đế chế Anh đánh thuế muối. Gandhi nhận thấy muối chính là thứ thiết yếu đối với mọi người dân, vì vậy ông đi bộ gần 400 km từ Ahmedabad đến Dandi để lấy muối cho riêng mình. Sau 23 ngày, Mohandas Gandhi và đoàn người lúc này đã vượt quá con số 12.000 đến bãi biển làng Dandi, Gandhi lấy nước biển và công khai cùng nhiều người dân Ấn Độ thể hiện hành động bất tuân đạo luật của thực dân Anh.

Hành trình muối, khi Gandhi và người dân Ấn Độ đến được biển và đang lấy muối từ nước biển. Nguồn ảnh: Pinterest

Biểu tượng lịch sử này đã dấy lên phong trào bất tuân phục với hàng triệu người dân Ấn chống lại đạo luật muối. Gandhi đã tạo ra được danh tiếng và đà tiến sau chiến thắng đầu tiên. Điều này giúp ông có thể chiến thắng những trận đấu lớn hơn về sau. Vì thế, các chiến thắng nhỏ chính là chìa khóa cho những mục tiêu lớn.

Tiếp theo, hãy xem xét một câu chuyện đầy cảm hứng xảy ra gần hơn về mặt thời gian với chúng ta. Câu chuyện về Harvey Milk, một chính trị gia người Mỹ, một người đấu tranh cho quyền LGBT và là người đồng tính công khai đầu tiên được lựa chọn vào cơ quan chính quyền ở Hoa Kì.

Để bắt đầu sự nghiệp chính trị của mình, Milk nghĩ rằng cách để có nhiều người ủng hộ chính là thực hiện các bài phát biểu về các vấn đề mà ông quan tâm: công lý cho người đồng tính. Tuy nhiên, chiến thuật đó đã không thành công, ông đã thất bại trong 2 kì bầu cử.

Rút kinh nghiệm từ những thất bại, ông thay đổi chiến thuật của mình và cố gắng tìm ra một vấn đề nhỏ, đơn giản và bắt đầu chiến dịch về những thứ mà mọi người ở thành phố của ông, San Francisco, quan tâm: dọn sạch phân chó trong công viên thành phố. Tại thời điểm ấy, đó là kẻ thù số 1 của cộng đồng. Chiến dịch của ông đã thành công rực rỡ. Ông được bầu vào chính quyền địa phương năm 1977.

Sau khi có một lượng lớn những người ủng hộ, ông chuyển sang vấn đề lớn hơn về công lý và quyền cho người đồng tính. Những năm sau đó, có rất nhiều người không thuộc cộng đồng LGBT đã tham gia các chiến dịch hoặc ủng hộ các nỗ lực hợp pháp hóa quyền của người đồng tính. Năm 2002, Milk được gọi là “viên chức LGBT công khai nổi tiếng nhất và có ảnh hưởng lớn nhất từng thắng cử ở Hoa Kỳ”.

Harvey Milk, Nguồn ảnh: http://www.sbs.com.au

Điều quan trọng thứ nhất bạn cần lưu ý đó là: hầu hết mọi người chỉ quan tâm đến những vấn đề mà họ cảm thấy liên quan trực tiếp đến họ. Điều quan trọng thứ hai đó là: đấu tranh phi bạo lực, vũ khí duy nhất và mạnh nhất mà chúng ta có chính là số lượng. Nếu bạn muốn chiến thắng, bạn cần phải kéo mọi người vào phong trào của bạn,. Bạn phải tìm ra một vấn đề mà nhân dân có thể dễ dàng tham gia và đóng góp công sức, một điều gì đó mà họ khó lòng từ chối nếu được truyền cảm hứng và thúc giục.

Hãy mặc định rằng hầu hết mọi người đều không quan tâm, không có động lực, thờ ơ với các vấn đề xã hội. Sau đó lấy một mẩu giấy và vẽ ra một con đường cho vấn đề mà bạn lựa chọn. Đánh dấu vị trí của bạn ở một bên và cố nghĩ xem ai có thể sẽ đứng chung với bạn trong chiến dịch đó. Nếu câu trả lời là chỉ có vài người, hãy suy nghĩ lại về ý tưởng của mình.

Một vài người trong chúng ta cho rằng các việc khởi động một phong trào bằng các ý tưởng quá dễ dàng chỉ tạo ra những chiến thắng vô giá trị. Nhưng bạn phải nhớ rằng các thành công nhỏ, củng cố sự tự tin của chúng ta đồng thời  tăng niềm tin và sự ủng hộ của người dân vào một chiến thắng lớn trong tương lai.

Các phong trào thành công biết biến chiến lược chủa họ thành những nhiệm vụ nhỏ và có khả năng đạt được thành công hơn là chỉ là hét lên và mơ mộng những điều không tưởng lớn lao.

Ảnh bìa: http://www.localfoodshift.pub